Mt68 History



Trang Mậu Thân 68 thiết lập từ 18-6-06 - Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.


Monday, 16 October 2017

CHUYỆN GÌ NGUYỄN THIẾU NHẪN CŨNG KHÔNG THA NHƯNG CHUYỆN "NỘI CHIẾN" THÌ LÃO MÓC KHÔNG DÁM MÓ DÁI LÊ DUY SAN, TRẦN AN BÀI, NGUYỄN VẠN BÌNH, NGUYỄN VĂN THẮNG, NGUYỄN HỮU THỐNG , NAM THỊ HỒNG VÂN ....

  CÓ PHẢI LÃO MÓC VẪN CÒN TÔN THỜ CHỦ THUYẾT "THÀ LÀM CON CHÓ SỐNG HƠN LÀ SƯ TỬ CHẾT"???./-TCL

===============


KHI CÁC “TRÍ THỨC GÀ TÂY” CHINH PHỤC ĐỈNH CAO   

- LÃO MÓC-             
Dẫn nhập: Mới đây, trên diễn đàn điện tử rùm beng lên vì chuyện “CHỈ CHỐNG CÁI ÁC CHỨ KHÔNG CHỐNG CỘNG” của luật sư Trần Kiều Ngọc - cũng như chuyện “trứng khôn hơn vịt” của “người trẻ” Nancy Nguyễn.
“Trứng khôn hơn vịt” là thành ngữ nói về việc con cái khôn hơn cha mẹ, lời mỉa những đứa con tự phụ, xem thường cha mẹ. Những bậc cha mẹ không “cam lòng” bị kết án - như cha mẹ của “người trẻ” Nancy Nguyễn - đã lên tiếng.
Trong bài “Chuyện trứng khôn hơn vịt”, tôi có kể lại câu chuyện “tân học tinh hoa” nói về chuyện “Chinh phục đỉnh cao” của con gà tây nghe lời con bò khuyên nên ăn chất thải của nó là “phân bò” để tăng lực khi chinh phục đỉnh cao.
Hai người trẻ TKN và Nancy Nguyễn đã làm theo phương cách của con bò dạy dỗ con gà tây và đã “chinh phục đỉnh cao”; nhưng như người kể câu chuyện “tân học tinh hoa” đã tiên đoán: Những chuyện nhảm nhí, vô nghĩa nó có thể đưa bạn lên đỉnh cao, nhưng nó sẽ sẽ không giữ được bạn ở vị trí đó lâu, đừng có hòng”. 
Chuyện “gà tây Việt kiều ăn phân bò để… yêu nước Việt Nam xã nghĩa” không phải chỉ có ở giới trẻ vì bị người già “xúi trẻ ăn cứt bò xã nghĩa”.
Bài viết sau đây sẽ kể lại chuyện những con gà tây già tự mình tìm ăn cứt bò để tăng lực… yêu nước Việt Nam xã nghĩa.
*  
Chuyện các trí thức Việt kiều yêu nước Việt Nam xã nghĩa là chuyện thuộc loại chuyện dài nhân dân tự vệ, khởi đầu vào năm 1993 với ông giáo sư “bạc đầu, đen óc” Phó Bá Long về VN dạy học rồi tham dự Đại hội Việt kiều, làm thơ con cóc:
“Mười tám năm rồi các bạn ơi!
Xa quê lòng dạ rất bồi hồi”

Làm thơ con cóc xong, ông ta lại giở trò đốn mạt làm nhục hàng ngũ trí thức miền Nam bằng cách xin cố Thủ Tướng Võ Văn Kiệt ban cho Việt kiều một cái luật đại xá (sic!). Thủ Kiệt chưa kịp ban luật đại xá cho ông ta thì ông ta đã ba chân, bốn cẳng chạy tuốt qua Campuchea mua vé máy bay về Mỹ và chết già ở đây. Một ông giáo sư không nên nết, làm nhục hàng ngũ trí thức tới như vậy mà lúc ông ta “hai năm mươi” thấy có ông luật sư Đoàn Thanh Liêm, kẻ tuần chay nào cũng có nước mắt, viết bài ca tụng cứ như là vừa viết vừa cầm mù-soa chậm nước mắt!
Kế đó là tới ông giáo sư “bạc đầu, đen óc” Lê Xuân Khoa; nhưng phải nói đến ông nhà văn, nhà giáo Bùi Nhật Tiến là người “nổi cộm” nhất với vai trò tiên phong trong việc đem sách “Trăm hoa vẫn nở trên quê hương” về nước để kêu gọi hoà hợp, hòa giải, giao lưu văn hoá; bị báo Quân Đội Nhân Dân chê bai là “không thể đồng hành với những kẻ hôi mùi thực dân, đế quốc”; nhưng vẫn chưa biết nhục. Ra hải ngoại lại xum xoe, bợ đỡ tên Trần Văn Thủy, đạo diễn VC, tác giả phim “Chuyện Tử Tế”, bị tên này vạch mặt trong quyển “Nếu Đi Hết Biển”.

Cách đây mấy năm, lại có chuyện rùm beng về chuyện trí thức Việt kiều yêu nước Việt Nam xã nghĩa. Đó là chuyện ông nhà văn, nhà giáo Quyên Di Bùi Văn Chúc (QDBVC). Lại cũng nhà văn, nhà giáo!

Ông nhà văn, nhà giáo này về nước hội thảo Việt Nam Học gì đó với VC ở trong nước. Bị nick Sông Hồng và ông Nguyễn Kinh Doanh đưa lên diễn đàn điện tử, thế là dư luận chống đối nổi lên. Hai bài viết chừng mục nhất là của bà Nhàn SF và cựu Thẩm phán Lê Duy San. Thư phản đối của 16 giáo dân Công Giáo dựa phần lớn vào bài viết của bà Nhàn SF là bài viết có những lập luận xác đáng và những chứng cớ rõ ràng, không thể chối cãi. Dù thế, ông nhà văn, nhà giáo QDBVC, cũng giống như ông nhà văn, nhà giáo Bùi Nhật Tiến trước đây đã xui em vợ, và con cái xông ra bênh bậy, cãi bừa, mắng mỏ những người đã viết bài phê bình về những việc làm sai trái của ông ta. Ông nhà văn, nhà giáo QDBVC còn dựa hơi linh mục Mai Thanh Lương bằng cách đưa ra bức thư của ông linh mục này viết như một “bảo chứng”, và ông QDBVC này còn giở trò ma giaó là viết thư nhờ các học trò của ông ta lên tiếng bênh vực cho ông ta, bị dư luận phát hiện.

Chuyện trí thức Việt kiều yêu nước Việt Nam xã nghĩa như chuyện ông nhà văn, nhà giáo QDBVC về nước hội họp với VC chẳng phải là chuyện mới mẽ gì. Nhiều năm trước đây, đã có ông nhà văn, nhà giáo Nguyễn Hưng Quốc (NHQ) dẫn đoàn du sinh Úc đến VN. Chuyến đầu trót lọt; nhưng chuyến tiếp theo, ông nhà văn, nhà giáo bị công an VC cấm không cho vào VN, mà chỉ cho các học trò của ông vào mà thôi.

Trở về Úc, ông này bèn viết bài “chống Cộng và chống Hồ Chí Minh (HCM)” hết biết; nhưng đôi khi lại tuyên bố “tôi không chống Cộng, chỉ chống độc tài toàn trị!” và thỉnh thoảng lại viết bài xác quyết “HCM là người quyết định mọi thắng lợi tại VN (sic!)”. Chả trách có người chẩn đoán ông nhà văn, nhà giáo Nguyễn Hưng Quốc này bị “bệnh loạn dâm tư tưởng” vì đã viết bài ca tụng “tiếng nước đái rổn rảng của bà nhà văn già không nên nết” Nguyễn Thị Hoàng Bắc và “việc làm dũng cảm của một ông nhà thơ ở trong nước là cầm “con tự do” giũ bặc bặc khi vào thăm… “lăng Bác”!
*
Chuyện trí thức Việt kiều yêu nước (VKYN) VN xã nghĩa thứ hai trong bài viết này là ông trí thức Việt kiều yêu nước Nguyễn Đăng Hưng, một Việt kiều Bỉ.

Theo tin tức báo chí từ trong nước thì ông trí thức Việt kiều này sau nhiều năm góp sức để hổ trợ các chương trình đại học tại VN đã bị trường đại học Tôn Đức Thắng tại Saigòn yêu cầu công an khởi tố hình sự. Đây chẳng phải là chuyện mới lạ gì. Nhiều người đã biết chuyện “Vua chả giò” Trịnh Vĩnh Bình ở Hoà Lan và chuyện Trần Trường, kẻ treo cờ máu và hình Hồ ở Bolsa đem tiền bạc, công sức về VN đầu tư, sau đó đã phải bỏ của chạy lấy người!

Ông giáo sư VKYN Nguyễn Đăng Hưng này là một Việt kiều đặc biệt. Ông ta từ Bỉ về ăn Tết Hoà Bình đầu tiên sau 30 năm chiến tranh. Ông kể rằng có tất cả 80 người như ông từ các nước khác đổ xô về Hà Nội ăn Tết. “Nhà nước huy động gần 20 nhân viên ngân hàng đến tận khách sạn giúp chúng tôi đổi tiền, vị chi 1 người phục vụ cho 4 người.” (Trích “Bút ký của nhà khoa học Việt kiều” đăng trên Đoàn Kết tháng 11-1989).

Hè sau, ông NĐH trở về VN với tư cách giáo sư điện toán do kế hoạch thỏa thuận giữa đại học Liege của Bỉ và của ủy ban khoa học kỹ thuật nhà nhà nước xã hội chủ nghĩa.

Ông Hưng cho biết được tiếp rước rất ân cần, ăn ở với “tiêu chuẩn của một thứ trưởng, khách sạn tiện nghi, xe Volga riêng có tài xế nhà nước, sử dụng tùy hỉ, đi đâu cũng được, ngay cả chủ nhật. Bữa ăn bốn năm món, gói thuốc thơm mỗi ngày! Tôi có dịp đi làm khoa học nhiều nơi ở Âu Mỹ nhưng phải nói chưa lần nào sướng như vậy. Ở nước VN nghèo nàn của chúng ta, nhất là ở Hà Nội, có tiêu chuẩn là sướng lắm, hơn cả Tây phương!”.

Ông giáo sư Hưng, theo bài bút ký thì sau đó khi về Bỉ “đã từ chối làm công dân Việt Nam anh hùng,” đã xin nhận Bỉ quốc làm quê hương. Ông Hưng kể lại rằng khi được “nước ông” (Bỉ) đề cử đi dạy ở các nước Phi Châu nghèo nàn lạc hậu như ở Zaire, ở Congo thì ông lại gặp đủ những người VN di tản sau 1975 từ các quốc gia Tây phương khác gửi tới để giúp phát triển xứ sở này.

Giáo sư Hưng viết: “Phải đi sang cái xứ Phi Châu xa xôi này mới tìm thấy được một khung cảnh VN hài hoà, đa dạng, mới có trách nhiệm đúng với khả năng, mới được trọng dụng và biết quý trọng lẫn nhau”.

Khi về lại Sàigòn năm 1979, giáo sư Hưng đã nhìn thấy “những gương mặt hốc hác” của bạn bè, của anh phu xe tốt nghiệp trường Ponts, Paris… ông viết trong “Bút Ký…”: “Kỹ thuật đông lạnh tinh vi nào đã hình thành những khối băng khổng lồ vĩnh cữu, co cứng lại ngay trong vùng nhiệt đới? Tôi cố bào chữa, nghĩ đến chiến tranh tàn phá, cán bộ tiêu hao, nhưng vẫn thấy toát ra những điều nghịch lý của một cơn ác mộng”.

Dù cố bào chữa là tại chiến tranh nhưng giáo sư Hưng cũng không thể tự lừa dối mãi, vì “sự thật đã vượt quá sức tưởng tượng của tôi. Có một cái gì tuyệt đối, triệt để, một chiều đến độ khó tin được. Có một cái gì thô bạo, quá khích, giáo điều và gian trá đã trở nên nề nấp bình thường đến mức không mường tượng nổi!”.

Khi giáo sư Hưng viết rằng nước VN xã nghĩa “có một cái gì thô bạo… và gian trá đã trở nên nề nấp bình thường…”, giáo sư Hưng chưa diễn tả được hết thực trạng của nước VN xã nghĩa. Chữ “thô bạo” chẳng thấm vào đâu. Phải nói: “Có một cái gì dã man, tàn ác… đã trở nên nề nếp bình thường” thì mới diễn tả được hết những gì đã và đang xảy ra ở VN.

Sau đó, ông giáo sư Hưng tự ví mình như “người tình nhân có lòng tin yêu tha thiết nhưng bị ý trung nhân đặt vào chuyện đã rồi, vào hoàn cảnh không trở lại được nữa”, nên phải đành làm công dân Bỉ đi phục vụ cho “mọi” Congo. Và ông ta viết: “Chúng tôi ai nấy không khỏi bật cười cho cái cảnh éo le của con người VN hôm nay!”.

Vì không có theo dõi những việc làm của “ông trí thức Việt kiều yêu nước VN xã nghĩa” NĐH nên không biết vì sao nay ông ta lại bị một trường Đại học ở Sàigòn yêu cầu công an VC truy tố về tội hình sự sau khi đã giúp mở mang hàng chục trường đại học.

Theo những chuyện đang xảy ra thì “ông trí thức Việt kiều yêu nước VN xã nghĩa” NĐH là một kẻ “quân tử sờ l. hai tay!” Ông la làng lên là ông “bị ý trung nhân (tức nước VN) đặt vào chuyện đã rồi, vào hoàn cảnh không trở lại được nữa”. Rồi ông lại nuốt lời, ông muối mặt trở về, ông ân ái mặn nồng với nó. Lợi dụng chán chê, nó quay ra bạt tai, đá đít ông là phải quá rồi!

Ký giả Cao Sơn ở San José (lúc còn sinh thời) có ví von những người VN từ đảo Guam trở về VN trên tàu Việt Nam Thương Tín là “những người Việt gốc Guam”, và ông gọi “những người Việt gốc Guam” này bị VC bỏ tù vì “tội ngu!”

Trường hợp ông “trí thức Việt kiều yêu nước VN xã nghĩa” nếu có bị nhà nước VN xã nghĩa bỏ tù thì cũng chỉ vì bị “cái tội ngu không chừa lề!”
*
-Ông Móc à, so với các ông Bùi Duy Tâm, Bùi Tín, Bùi Nhật Tiến, Bùi Văn Phú tôi đâu có mùi mẽ gì mà sao tôi lại bị phản đối dữ dội như vậy?

-Ông giáo sư, nhà văn QDBVC bị phản đối tưng bừng vì ông “bảnh” hơn mấy ông kia nhiều. Này nhé: ông được linh mục Mai Thanh Lương viết thư bảo kê, lại được bao nhiêu là học trò viết thư ca tụng công đức vô lượng. Lão Bác sĩ Bùi Duy Tâm giỏi lắm chỉ làm được chuyện kêu gọi bỏ Quốc Ca, Quốc Kỳ VNCH, chuyện tình trên sông Đà. Lão cựu Đại Tá VC Bùi Tín dỡ ẹc vì suốt mấy chục năm mà không đóng nổi vai trò “phản kháng giả, phản tỉnh vờ”. Lão nhà văn Nhật Tiến thì lại càng trơ trẽn với cái trò ma “trăm hoa vẫn nở trên quê hương” để kêu gọi hoà hợp hòa giả. Cậu nhóc Bùi Văn Phú thì ngày càng lộ rõ bộ mặt “ăn cơm Cờ Hoa’, thờ ma Cờ Đỏ”… chỉ có nhà văn, nhà giáo QDBVC là “dách lầu” với chương trình “Việt Nam Học”!

-Thật vậy sao, ông Móc?

-Sao mà không thật. Ông được công khai dạy tụi học trò người Mỹ gốc Việt ở đại học Mỹ học về công lao “Bác Hồ và dân tộc VN có công đánh Pháp, đuổi Mỹ thống nhất đất nước”. Ông được công khai dạy cho tụi học trò người Mỹ gốc Việt biết “Bác Hồ là người quyết định mọi thắng lợi ở VN” v.v… Ông hơn hẳn ông giáo sư, nhà văn Nguyễn Hưng Quốc bên Úc là phải núp núp, ló ló lâu lâu viết bài để ca tụng “Bác Hồ” và nước VN xã nghĩa. So với “tứ Bùi qui độc” Bùi Duy Tâm, Bùi Tín, Bùi Nhật Tiến, Bùi Văn Phú ông Bùi Văn Chúc nổi bật như “một vì sao sáng”.

-Thật vậy sao, ông Móc?

-Còn “sao” với “dầu” gì nữa! Ai mà dám chống ông? Mà làm sao dám chống. Đã có Tổng Thống “Bể Dâu” Nguyễn Ngọc Bích (đã quá vãng) dịch thơ của “tên cai thầu nền văn chương cũi sắt” Tố Hữu để tuyên truyền. Đã có mụ “Thúy Kiều thời đại” Lệ Lý Hayslip viết sách “Khi Trời Đất Đổi Chỗ” để dạy học trò Trung học Mỹ học. Nay, có thêm giáo sư nhà văn công khai dạy “Việt Nam Học” cho sinh viên người Mỹ gốc Việt ở đại học là đủ bộ tam sênh!

-Tui ngon tới vậy lận sao, ông Móc? Vậy là tui ngang hàng với 4 ông Bùi kia rồi. Vậy từ nay bọn này là “Ngũ Bùi qui độc”. Nói cho ông Móc biết: Có hàng trăm ngàn người họ Bùi. Chỉ có 5 thằng tui là đặc biệt. Ông Móc nhớ là khi viết tên bọn tôi nhớ thêm chữ Ô, kẻo người ta lầm với bọn thường dân họ Bùi lúc nhúc khác. Nhớ nhé, ông Móc!

LÃO MÓC
tieng-dan-weekly.blogspot.com

CON ĐƯỜNG NHƠ BẨN CỦA TRẦN KIỀU NGỌC CHẮC CHẮN 100% LÀ DO ĐỒNG BỌN VỊT TANH GIỰT DÂY - MÓM MỒI - GIỐNG HỆT NHƯ TUỔI TRẺ LÊN RỪNG TỔ CHỨC HỘI HỌP DO MUA VÉ CHO CU MỒI THAM DỰ RỒI SAU ĐÓ ĐÉO CÓ LÊN RỪNG GÌ CẢ

 TUỔI TRẺ MÀ DO CÁI ĐÁM CU MỒI GIÀ NHƯ VÕ ĐẠI TÔN- LƯU TƯỜNG QUANG- NGUYỄN VĂN KHẢI- NGUYỄN VĂN LÔNG- HÒANG NGỌC DIỆU (LIVESTREAMER) - NAM LỘC - NGUYỄN XUÂN NAM - XÚI CON NÍT ĂN CỨT GÀ SÁP - KHÔNG CHỐNG CỘNG MÀ CHỐNG CÁI ÁC CHÍNH LÀ NHIỆM VỤ CỦA FBI NHƯ HOA KỲ ĐÂY KHÔNG PHẢI BỔN PHẬN CỦA CÁC CHÁNH KHỨA CHUYÊN ĂN CỨT GÀ SÁP CỦA VỊT TANH./-TCL

========================


From: HIEN LEMINH  wrote
To: Hội Phụ Nữ Tự Do . <hoiphunutudo@outlook.com>; "HoiNghi@yahoogroups.com" <HoiNghi@yahoogroups.com>; DiendanTuoiHac <xomnhala_yamaha@googlegroups.com>; "TiengGoiNonSong@yahoogroups.com" <TiengGoiNonSong@yahoogroups.com>
Sent: Sunday, October 1, 2017 10:02 PM
Subject: Re: Thật tội nghiêp cho Cô LS trẻ Trần Kiều Ngọc - TBT Nguyễn Phú Trọng Vui Mừng Vỗ Tay Khoái Chí Về Tin Này.


Thật tội nghiêp cho Cô LS trẻ Trần Kiều Ngọc vừa "ra quân" chống cái ác chưa kịp thực hiện kế hoạch của mình thì đã bị ngay một số nhân vật thuộc hàng cha chú trong "nghiệp đoàn chống cộng tại gia" tìm mọi lý luận siêu đẳng để "giết" Cô LS trẻ có tấm lòng Yêu Thương, Chống Cái Ác. Nhưng chỉ vì Cô đã không hiểu chữ chống cộng là "bùa hộ mệnh" của những Ông Bà tuổi đời mấp mé miệng lỗ chôn mình để nuôi chút hi vọng được nhìn thấy "ánh sáng cuối đường hầm" trước khi rời dương thế, dù biết rằng "ánh sáng ấy" nếu có đến thì cũng không phải do công lao kiên trì ôm chặt cái chữ Chống Cộng ấp ủ trong tim của các Vị ấy suốt 42 năm qua.

Cho nên khi Cô bé không dùng chữ Chống Cộng đi chung với Chống Cái Ác nên đã họ hè nhau tìm đủ mọi lý luận “sắc bén hơn gươm Nhật” đ giết chết Cô bé trong trứng nước.
Có ông còn suy diễn rằng thì là, thường thì những Luật Sư có tài kiếm được nhiều tiền thì không bỏ nghề để đi làm chính trị, có lẽ LS TKN không có khả năng kiếm tiền nên bầy ra trò này (sic) và suy diễn thêm để cố tình "giết Cô" trong trứng nước.

Một điều đáng chú ý là trong đám chống Cô LS trẻ TKN có cả những tên trong nhóm tà phái như Định Nguyên, một tên bộ đội hồi chánh, nay hồi tà, tên “Joe Bò gốc Trường Sơn” dùng những lời rất du côn xúc phạm đến một Vị Giám Mục Công Giáo tương tự như đám giao điểm tay sai Việt cộng chuyên dùng những lời thô bỉ để đánh phá Thiên Chúa Giáo.

Theo tôi thâý trong số những Vị có mặt trong buổi nói chuyện của c LS TKN có  sự  hiện diện của LM Nguyễn Văn Khải, Ngài đã đi nói chuyện gần hết nước Mỹ để nói về tình hình Việt Nam từ ngày có đảng csVN do tên Hồ chí Minh du nhập cái tà thuyết vô thần thối nát làm băng hoại một nền đạo đức của dân tộc VN. Ngài kể về những tội ác của đảng csVN gây cho dân tộc VN từ Bắc vào Nam đã  được hầu hết những người nghe Ngài nói đều hoan hô ủng hộ Ngài. 

Ngược lại bọn Vc thì chỉ mong một ngày nào Ngài bước chân về VN thì chúng sẽ tạo một cảnh đụng xe để giết Ngài mà không ai có thể kết tội được chúng.
Cũng chính vì lý do có sự hiện diện của Ngài cũng như ĐGM và một số thành phần chống cộng tên tuổi mà bọn tay sai Vc phải nhẩy vào.
Khi chúng nhận ra có một số ông bà già ôm cái bảng chống cộng cũng lên tiếng uýnh Cô Bé chỉ vì bỏ 2 chữ chống cộng, nên chúng thẳng tay phang Cô bé đủ thứ ngôn từ đại thô bỉ của phường đá cá lăn dưa mà Cụ TS Hồng Lĩnh bên trời Âu đã phải lên tiếng dạy dỗ chúng.

Phần góp ý của tui là không hiểu tại sao các người lại quá hẹp hòi và vội vã lên tiếng “mạt sát” chống phá Cô LS trẻ TKN sớm như vậy. Tại sao không chờ coi những việc làm và những lời nói kế tiếp của Cô ta ra sao, đâu có muộn.
Cho dù Cô TKN không chống cộng, nhưng chống cái ác thì đáng khen ngợi rồi mới phải chứ. Chống cái ác thì cũng nên cổ vỏ hứ saolại đả phá, vậy các ông chống cộng nhưng vẫn ôm cái ác, nếu lỡ nay mai các ông chống cộng nhờ trên trời rơi xuống tiêu diệt được bọn Việt cộng rồi các ông cũng ôm cái ác sao. 
Nếu các ông có chút lương tâm công bằng với Cô Bé thì chỉ trách cái tội sao không biết chống cộng, nhưng phải khen cô ta biết chống cái ác, mà hình như lâu nay ìt ai nói tới, nên cái ác đã lan tran ra tới hải ngoại đó. 
Những lời như đao như kiếm của các ngài chỉ biết chém cô bé vì không biết chống cộng, nhưng không thèm nhắc đến cái lòng thương yêu của Cô Bé muốn chống cái ác.
Nếu thế gian này không còn sự ác chắc chắn loài người sẽ không cần chế súng đạn để giết nhau nữa. Vậy Cô bé TKN chống cái Ác không đủ sao?
Chính các ông khi thẳng tay "chém Cô Bé" là các ông đang phạm vào cái Ác đó.

Các ông bà đã trùm mền ôm cái bảng chống cộng suốt hơn 42 năm rồi, có làm được cái gì cho thằng Việt cộng mở mắt ra chưa, kể cả chuyện đóng góp 1 ly cà phê cho anh em TPB được ấm lòng cũng không làm, lại còn đặt điều nghi nghi, ngờ ngờ người làm việc thiện có ý đồ gian tham để có lý do khỏi đóng góp.
Nếu không có những người đứng ra làm việc quyên góp và có những tấm lòng hảo tâm và không suy bụng nhỏ nhen của ta ra bụng người như các ông thì làm sao có những buổi anh em TPB ở quê nhà hàng năm mấy lần đã được hội họp trong những buổi tiệc thân mật và nhận vài món quà nhỏ gọi là chút tình người giữa những người may mắn và những số phận hẩm hiu đang âm thầm chịu nhục dưới một bọn súc vật cai trị con người.
Xin tạm dừng nơi đây.  

Có ai phật lòng thì cứ việc lên tiếng. Nhưng xin đừng dùng văn chương chữ nghĩa của phường côn đồ Việt công hay như của bọn giao điểm chống Công Giáo.
lmh

CÓ GÌ MÀ CẢNH GIÁC : VC TỰ CHO CHÚNG CÁI QUYỀN ĐẠI DIỆN CHO MẤY TRIỆU NGƯỜI KINH TỞM CHÚNG BỎ CỦA CHẠY LẤY NGƯỜI ...

CỘNG ĐỒNG TỴ NẠN TA CÓ THÀNH TÍCH GÌ HAY HO LÀ CHÚNG GOM VỀ LÀM CỦA CHÚNG CẢ- NÓ BẮT NGUỒN TUYỆN VẬN TỪ TT THÚY NGA "TÔI LÀ NGƯỜI VC" VÀ CỨ THẾ CHÚNG BIẾN TỴ NẠN THÀNH KHÚC RUỘT GIÀ NGÀN DẶM CỦA CHÚNG - TUY VẬY CŨNG CÓ NGƯỜI MẮC MƯU CHÚNG DO CHÚNG BỎ TIỀN RA MUA CHUỘC- NGU RÁNG CHỊU LÀM SAO CẢNH GIÁC ĐÂY ???./-TCL
==========================
 
THÔNG CÁO BÁO CHÍ

VỀ ÂM MƯU CỦA CSVN TRONG VIỆC TỎ VẺ QUAN TÂM ĐẾN VỤ CÔ MICHELLE VÕ TỬ NẠN TRONG CUỘC NỔ SÚNG TẠI LAS VEGAS

Trong vụ nổ súng tại Las Vegas ngày 1 tháng 10, 2017, trong số 58 người tử thương có một phụ nữ gốc Việt Nam tên Michelle Võ 32 tuổi cư ngụ tại Los Angeles. Gia đình cho biết cô là một công dân Mỹ sinh năm 1985 tại Hoa Kỳ, cha mẹ cô đã trốn khỏi Việt Nam đi tỵ nạn cộng sản năm 1981, tạm trú tại Indonesia sau đến định cư tại Hoa Kỳ.

Ngày 5 tháng 10, tất cả báo chí trong nước đều đăng tin của cái gọi là thông tấn xã Việt Nam cho biết “Đại sứ quán Việt Nam tại Mỹ phối hợp với Tổng lãnh sự quán tại San Francisco tiến hành xác định quốc tịch Việt Nam của nạn nhân và thực hiện các biện pháp bảo hộ công dân phù hợp.”

Mọi người rất ngạc nhiên khi thấy cầm quyền cộng sản VN tỏ vẻ quan tâm đối với người Việt tại hải ngoại mà trước đây họ từng gán cho là “bọn phản động, thành phần đ.. đ.. chạy theo đế quốc Mỹ…”. Bà Hanna Bùi, mẹ nạn nhân, cho biết rất tức giận khi nghe tin này. Gia đình bà rất ghét cộng sản.

Như chúng ta đã biết, hầu hết tại các thành phố lớn, các tiểu bang đều có cộng đồng người Việt Quốc Gia, tức cộng đồng người Việt tỵ nạn thường xuyên liên lạc, theo dõi và giúp đỡ đồng hương khi có việc cần. Nay cộng sản Việt Nam lợi dụng vụ nổ sung này tìm cách xâm nhập và xen vào công việc của cộng đồng Việt Nam tỵ nạn để chuẩn bị cho những mưu đồ sắp tới của họ.

Trước sự kiện này, trước nhất, CĐNVQG Liên Bang Hoa Kỳ xin có lời chân thành chia buồn cùng tang quyến, nguyện cầu hương linh cô Michelle Vo sớm về cõi phúc.

Kế đến, chúng tôi trân trọng kêu gọi các cộng đồng và đồng bào khắp nơi đề cao cảnh giác trước những mưu mô của cộng sản xâm nhập vào các sinh hoạt cộng đồng của chúng ta.

Nếu có những tin tức gì khác thường, xin vui lòng liên lạc với các cộng đồng địa phương, hoặc liên lạc với chúng tôi để tìm cách giải quyết.

Hoa Kỳ ngày 15 tháng 10, 2017
TM Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Liên Bang Hoa Kỳ
Ban Báo Chí
Vũ Minh Tâm

Sunday, 15 October 2017

Những chuyện hài hước nhất hôm nay 15-10-2017
Click image for larger version

Name: Resize of 1501.jpg
Views: 0
Size: 85.6 KB
ID: 1116970   Click image for larger version

Name: Resize of 1502.jpg
Views: 0
Size: 49.6 KB
ID: 1116971   Click image for larger version

Name: Resize of 1503.jpg
Views: 0
Size: 93.9 KB
ID: 1116972   Click image for larger version

Name: Resize of 1504.jpg
Views: 0
Size: 150.4 KB
ID: 1116973

Click image for larger version

Name: Resize of 1505.jpg
Views: 0
Size: 135.9 KB
ID: 1116974   Click image for larger version

Name: Resize of 1506.jpg
Views: 0
Size: 143.5 KB
ID: 1116975   Click image for larger version

Name: Resize of 1507-1.jpg
Views: 0
Size: 79.1 KB
ID: 1116976   Click image for larger version

Name: Resize of 1507-2.jpg
Views: 0
Size: 66.8 KB
ID: 1116977

Click image for larger version

Name: Resize of 1508.jpg
Views: 0
Size: 72.9 KB
ID: 1116978   Click image for larger version

Name: Resize of 1509.jpg
Views: 0
Size: 126.0 KB
ID: 1116979   Click image for larger version

Name: Resize of 1510-1.jpg
Views: 0
Size: 53.1 KB
ID: 1116981   Click image for larger version

Name: Resize of 1510-2.jpg
Views: 0
Size: 81.6 KB
ID: 1116982

Click image for larger version

Name: Resize of 1511.jpg
Views: 0
Size: 122.7 KB
ID: 1116983   Click image for larger version

Name: Resize of 1512.jpg
Views: 0
Size: 192.6 KB
ID: 1116984   Click image for larger version

Name: Resize of 1512-1.jpg
Views: 0
Size: 142.0 KB
ID: 1116985   Click image for larger version

Name: Resize of 1513.jpg
Views: 0
Size: 87.9 KB
ID: 1116986


1.Trên giấy tờ, bia mộ của những người lính Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) là “Tổ quốc ghi ơn” thì bên phía quân đội cộng sản (QĐCS) lại ghi là “Tổ quốc ghi công”. Có gì khác biệt không ? Nếu nhìn sơ qua thì không có gì cả. Còn nếu nghiên cứu tiếng Việt thì nó lại khác.
Trong tiếng Việt thì “công” và “ơn” khác nhau hoàn toàn. Công mô tả người ta thuê ai đó làm việc thuê cho chủ và được trả công. Nó đơn thuần là chuyện mua bán, làm thuê và trả thù lao sòng phẳng, không có ơn nghĩa gì cả.. Trong khi đó Ơn lại là một khái niệm rất sâu: ơn nghĩa, ân tình. Mà ân tình và ân nghĩa không thể trả bằng thù lao vật chất được. Đó là ơn nghĩa sâu nặng mãi mãi.
Rõ ràng chỉ cần hai sự so sánh đó đã thấy nhà nước VNCH tôn trọng người lính hy sinh vì nước đến mức nào, trong khi đó nhà cầm quyền cộng sản lại coi người lính quân đội cộng sản chỉ là quân đánh thuê cho đảng, chết rồi thì trả công mà thôi.
Vì thế mà cũng không có lạ khi cộng sản Việt Nam có tôn chỉ “trung với đảng” đầu tiên, trong khi đó những người lính VNCH lại đặt tổ quốc lên hết với khẩu hiệu “Tổ quốc, danh dự, trách nhiệm”. Nếu sáng mắt và tinh ý, chúng ta sẽ thấy rất thấm thía!
Ảnh: Đài tưởng niệm chiến sĩ trận vong ở Huế 1965


Đoàn quân ra đi sương gió nề chi
Bảo vệ biên cương sống chết xem thường
Giặc tới nhà ta xông ra mà đánh
Quê hương yên bình tổ quốc ghi ơn
Đường hành quân gian khó
Thế trận dẫu cam go ý chí không sờn
Bom rơi đạn hú sá chi thân mình
Nước mất nhà tan đau đớn vô vàn
Đồng hoang cỏ cháy dân tộc lầm than
Cùng nhau chiến đấu bảo vệ giống nòi
Đánh quân xâm lược không thể tôi đòi
Nhà ta ta giữ đất ta ta cày
Sông núi yêu mến vùng trời ta bay
Giặc tới cướp đoạt cho chúng biết tay !
Chiến tranh chính nghĩa vì yêu quê mình
Ra vào nguy khốn sẵn sàng hi sinh
Mến thương đồng đội tướng sĩ hết lòng
Hiệu lệnh nghiêm ngặt thề quyết xung phong !
Quoc Hung Nguyen Cao

2.Chỉ trong vòng 40 năm, những cánh rừng bạt ngàn của Việt Nam gần như bị xoá sổ. Bao nhiêu năm chiến tranh, hứng chịu bom đạn, rừng vẫn bạt ngàn xanh "che bộ đội, vây quân thù". Sau chiến tranh thì rừng mất sạch.
Rừng đi đâu? Vào nhà đại gia.
Nhưng đại gia mê gỗ, còn thua xa cán bộ. Trong một tháng, chúng tôi đã đi khắp các cánh rừng Tây Nguyên, từ Đắk Nông đến Đắk Lắk, Gia Lai rồi Kon Tum, Lâm Đồng, đâu đâu cũng thấy cảnh rừng bị tàn sát. Sau lệnh đóng cửa rừng tự nhiên của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, nạn phá rừng vẫn tràn lan.
Gỗ ở K’Bang (Gia Lai) vẫn ào ạt chạy ra khỏi rừng dù từ rừng ra ngoài chỉ có con đường độc đạo, có barie chắn ngang của lực lượng kiểm lâm; Gỗ ở Ngọc Hồi, Sa Thầy (Kon Tum) cũng ồ ạt chạy ra khỏi rừng cả ngày lẫn đêm - dù muốn qua chốt chặn phải “bay lên trời” mới thoát.
Những người bị mang danh là "lâm tặc" than thở với chúng tôi, sau lệnh cấm, gỗ vẫn bị đốn hạ, chỉ có tiền bôi trơn là tăng lên, và thu nhập của lâm tặc giảm xuống. Những ngày đi rừng, nhóm phóng viên không quen rừng thiêng nước độc, ai cũng trầy xước khắp người do té ngã, do cây cào, do muỗi vắt đốt chi chít...
Có vào rừng mới thấy, "lâm tặc" ở tầng mức thấp nhất có đời sống khốn khổ dưới đáy xã hội. Trung bình, mỗi ngày họ kiếm được vài trăm ngàn đồng, nhưng chi phí trong rừng đắt đỏ, lâm tặc nào cũng nghèo xơ xác. Họ là thành phần khốn khổ khốn nạn, đổ mồ hôi và máu chỉ để kiếm cơm sống qua ngày.
Tại một huyện nghèo khác của tỉnh Đắk Lắk, dân cư chủ yếu là người Ê Đê, Gia Rai, các đời lãnh đạo huyện đều kiên quyết chống lại lâm tặc. Trong nhiệm kỳ của mình, ông Chủ tịch huyện là người liên tục kêu gọi bảo vệ rừng, chống lâm tặc vì đây là địa bàn diện tích rừng rất lớn. Ông liên tục chỉ đạo lực lượng kiểm lâm, công an triệt phá lâm tặc.
Và rồi, người dân ngã ngửa khi thấy trong nhiệm kỳ cuối cùng, ông bắt đầu cho xây một dinh thự gỗ sát nách Hạt Kiểm lâm. Những cây cột tròn cực lớn, toàn gỗ căm xe, cà chít được ồ ạt chở về. Những tấm ván nguyên khối gỗ hương, gỗ cẩm cũng được tập kết. Những bộ bàn ghế lớn đến mức phải vài chục người khiêng cũng được xe tải loại lớn đưa về nhà ông.


Trao đổi với chúng tôi, ông chủ tịch huyện có vẻ khá tự hào khi căn nhà này được ông thuê thợ từ tận miền Trung vào chế tác, ròng rã suốt 3 năm mới xong.
Tôi ở Long An, mỗi khi có khách về tôi thường hay dẫn họ đi tham quan di tích lịch sử cấp quốc gia Nhà trăm cột - niềm tự hào về kiến trúc của người dân Long An. Căn nhà này của một đại gia siêu giàu thời phong kiến, khi mà gỗ rừng còn nhiều vô kể. Thế nhưng, khi tham quan căn nhà của ông Chủ tịch huyện nghèo, tôi thấy Nhà trăm cột chỉ là “con muỗi” so với dinh cơ này.
Tôi nghĩ, lâm tặc có lẽ sẽ chạnh lòng khi thấy những gì quý nhất của rừng nằm ngạo nghễ ở nhà cán bộ… chống lâm tặc.
Trên khắp dãi đất hình chữ S này, nhà gỗ triệu đô không hiếm. Nhưng những căn nhà này không thuộc về giới siêu giàu, giới doanh nhân. Những căn nhà này, trớ trêu thay, lại là nhà của cán bộ. Sau lệnh đóng cửa rừng, những món đồ gỗ, nhà gỗ này càng trở nên vô giá.
Một thực tế là, nhà cán bộ càng to thì lũ càng lớn, dân chết càng nhiều.
Những căn nhà xa hoa này, được đánh đổi bằng mạng dân.
Quý vị ngủ có ngon không, khi dưới chân mình là xác dân lập lờ trong lũ dữ?
(Nhà báo Hữu Danh)

3.Bản đồ, màu tím là nước "Liên Hiệp Chủng Việt" thời xưa


Tên nước Việt cổ từ 5.000 năm trước, rộng lớn gấp 10 lần ngày nay, lại tập hợp đủ các thị tộc người Việt. Theo Lĩnh Nam Chích Quái thì ông nội của Lạc Long Quân là Đế Minh (cháu 3 đời của Thần Nông) sinh ra con cả là Đế Nghi. Khi Đế Minh đi tuần thú phương nam thì gặp và cưới con gái bà Vụ Tiên sinh ra Lộc Tục. Ngay từ tấm bé Lộc Tục đã thể hiện rất thông minh và đoan chính.
Đế Minh rất ngạc nhiên trước tư chất thông minh và tài trí của Lộc Tục nên muốn chọn làm người nối ngôi, thế nhưng Lộc Tục lại muốn nhường ngôi cho anh mình là Đế Nghi.
Cuối cùng Đế Minh quyết định truyền ngôi cho con trưởng Đế Nghi làm vua phương bắc, và cho Lộc Tục làm vua phương nam, lấy sông Dương Tử làm giới tuyến “Trước đất trời nguyện rằng: Nam, Bắc cương thổ có khác. Nam không xâm Bắc. Bắc không chiếm Nam. Kẻ nào phạm lời nguyền thì chết dưới đao thương”.
Lộc Tục khi lên ngôi Vua lấy hiệu là Kinh Dương Vương, năm 2879 trước công nguyên đặt quốc hiệu là Xích Quỷ, đất nước rộng lớn gồm tất cả các thị tộc người Việt (Bách Việt)
Xích Quỷ là quốc hiệu đầu tiên của người Việt có diện tất rất rộng lớn, phía bắc giáp Động Đình Hồ vĩ tuyến 29 Bắc, phía Nam giáp nước Hồ Tôn (Chiêm Thành sau này) vĩ tuyến 11 Nam, phía Tây giáp Ba Thục (tỉnh Tứ Xuyên) kinh tuyến 105 Đông, phía Đông giáp bể Nam Hải, kinh tuyến 118 Đông. Tổng cộng diện tích của Xích Quỷ khoảng 2.900.000 km2
Trong khi đó diện tích Việt Nam bây giờ là 331.698 km2 (tính cả diện tích trên biển), tức chỉ bằng khoảng 1/10 so với Xích Quỷ trước kia.

Đến Hồng Bàng khắp nơi gom chí
Chuyển thời gian Xích Quỷ qua đi
Văn Lang thống nhất trị vì
Rồi đời Âu Lạc, trăng thề sáng soi

Cuộc thịnh suy khắp nơi luân chuyển
Thục, Triệu, Trưng sóng biển rền vang
Lý, Ngô, Đinh, Lê trở trăn
Hậu Lý, Trần, Lê…Chuyển màng vận nước

Quê hương ta lần lượt đổi thay
Hồn Tổ Quốc luôn bay chuyển hoá
Biển, Trời, Sóng, Nước phong ba
Thuyền, Sông, thế sự chỉ là lờ trôi!...

Chiếc đũa nhỏ phải nương cả bó
Nếu một mình để đó mà nhìn
Chỉ cần bẻ nhẹ thình lình
Tức thì phải gãy, bởi mình lẻ loi!
Nguyễn Thành Sáng

4.Cờ máu do hồ chí minh mang từ tỉnh Phúc Kiến, Trung Quốc về là biểu tượng của tay sai, nô lệ và tôn thờ ngoại bang.


Cộng đồng hải ngoại vẫn liều trong mưa
Cờ vàng theo gió đung đưa
Hòa cùng tiếng hát buổi trưa oai hùng
Cố lên! Ta chống tới cùng
Để lòng không thấy thẹn thùng cùng dân
Biểu tình nhưng vẫn ân cần
Tươi cười, ca hát tinh thần hăng say
Cờ vàng cứ thế tung bay
Đứng ngay tòa sảnh hăng say hát hò
Biết rằng cộng sản lắm trò
Núp trong nhà....chẳng dám lò mặt ra
Sợ rằng dân chẳng buông tha
Thôi thì giả điếc dân la chán....về
Dân thì vẫn giữ lời thề
Quyết tâm chiến đấu chẳng hề từ nan
Và rồi kéo đến ủy ban
Trong thời tiết lạnh tiếng đàn cất lên
Việt Nam lại được nhắc tên
Cờ vàng sọc đỏ bay lên bầu trời
Cùng nhau ta cất cao lời
Formosa cút khỏi dân thời yên vui
Khương Thuỵ Phùng

5.Một con lợn đang trông chờ giải cứu.


Hạn hán, đất chùi, lũ lụt theo
Ai đem tai ách cho dân nghèo?
Bởi vì rừng phá, sông khô cạn
Nên cá, cua, người mới ốm teo !
Phải có rễ cây để giữ nước
Cũng như qua núi ta cần đèo
Ai ơi bảo vệ môi trường sống
Nuôi dưỡng màu xanh ...sự sống leo !.


6.TOP 10 DOANH NGHIỆP NỔI LỀU PHỀU Ở VN THỜI GIAN QUA.
Thật sự không vui gì khi đưa ra danh sách này ( dù còn thiếu nhiều ) Cách đối xử với khách hàng, cách cạnh tranh, cách quảng cáo, cách xử lỷ khủng hoảng...phần nào cho thấy bộ mặt không lấy gì làm văn minh mấy trong XHCN này:


Vn Pharma thông đồng với nhiều quan chức bộ y tế trong bê bối thuốc giả.
Vinasun với style cạnh tranh rất trẻ con và lãnh đạo đổ thừa cho tài xế.
Bphone và những quả nổ đánh vào thị trường ...cao cấp với sự mơ hồ về nguồn gốc.
Lãnh đạo MaiLinh từng cấm tài xế chở người dân đi kiện Formosa.
Dr Thanh thuê rất nhiều nghệ sỹ nổi tiếng nhằm thoát khỏi biệt danh trà ruồi nhưng có vẻ chưa được thành công mà còn vạ lây cho các nghệ sỹ này.
Các doanh nghiệp BOT và cơn bão phản đối toàn quốc hứa hẹn là tiêu điểm của năm 2017
Vingroup đóng góp khá lớn trong danh sách này với sự tranh cãi về các khu nuôi nhốt thú hoang, các dự án tổ hợp làm hẹp quỹ đất lưu không, tăng nạn kẹt xe ở các đô thị lớn. Mới đây là quả nổ về các dòng xe hơi cao cấp? Và đáng chú ý nhất là việc phối hợp với CA doạ nạt phụ huynh phản đối tăng học phí.
Petrolimex với sự độc quyền xăng dầu có vẻ không quen khi có các doanh nghiệp khác đàng hoàng hơn xuất hiện.
...2 doanh nghiệp cuối cùng thì đã quá nổi tiếng.

7.ĐỘI VIỆT NAM VÀ ĐỘI NHẬT CẠNH TRANH ĐÓN KHÁCH.





8.Ủa bộ đó giờ thủ tướng toàn ăn quỵt ?



9.Vỡ đê là cũng có kế hoạch



10.Tự sướng cái đã nào





11. Ít nhất 53 người thiệt mạng, 21 người mất tích vì bão lũ (gần bằng con số người chết tại Las Vegas tuần trước). Trong tình hình đó Nguyễn Phú Trọng vẫn cười phớ lớ, cứ nhẹ như không!



12. Tình hình hôm nay 15 tháng 10 năm 2017.





13.Trong một thời gian cách nhau hơn một thế kỷ, nước ta đã có hai trường hợp cướp ngôi. Hồ Quí Ly cướp ngôi nhà Trần năm 1400, Mạc Đăng Dung cướp ngôi nhà Lê năm 1527. Hai trường hợp khởi đầu trong một kịch bản tương đối giống nhau: một dòng họ hư đốn làm cho đất nước suy đồi, rồi một đại thần phế bỏ vua, tự lập lên ngôi. Trong cả hai trường hợp, vị vua cũ bị giết hại. Trong cả hai trường hợp, các triều thần của dòng vua cũ được mời ở lại giúp vua mới. Nhưng kết quả đã khác nhau, và sự phán xét của lịch sử đã rất lạ lùng.
Hồ Quí Ly là một đại thần bất lực, bên trong làm cho đất nước suy đồi, bên ngoài thì không giữ được bờ cõi. Quân Chiêm Thành ra vào cướp phá như chỗ không người, kinh đô mấy lần bị rơi vào tay quân địch, Hồ Quí Ly chỉ biết dắt vua bỏ chạy. Chẳng có công lao gì với đất nước nhưng Hồ Quí Ly cũng đã trấn áp được vua Trần rồi cướp ngôi. Hồ Quí Ly cũng tỏ ra đặc biệt bội bạc với đất nước Việt nam đã cho ông ta tất cả, ông ta vẫn tự coi là người Tàu dù tổ tiên đã lập nghiệp tại Việt nam từ bốn đời. Cướp được ngôi vua, Hồ Quí Ly, trước đó mang họ Lê theo bố nuôi, đã lấy lại họ Hồ theo họ cũ của mình và đổi tên nước ta từ Đại Việt thành Đại Ngu theo tên cố quốc của mình, rồi thi hành một chính sách cướp bóc ra mặt đối với dân chúng. Nguyễn Trãi kể tội Hồ Quí Ly: “Vừa qua nhà Hồ vì chính sách phiền hà làm cho lòng người oán giận”. Kết quả là Hồ Quí Ly làm mất nước, nước ta lại rơi vào vòng Bắc thuộc sau gần năm trăm năm độc lập. Tội của Hồ Quí Ly đối với Việt nam thực là lớn. Thế nhưng xem ra Hồ Quí Ly chỉ bị lên án vừa phải thôi, không những thế còn được khen là con người lỗi lạc, một trí tuệ siêu việt và sáng tạo.
Mạc Đăng Dung, hơn một trăm năm sau, có công giúp vua dẹp loạn rồi được tin dùng và lợi dụng cơ hội để cướp ngôi. Cũng như trường hợp Hồ Quí Ly, đám con cháu của triều đình cũ sang Tàu cầu cứu và quân Tàu rục rịch đánh nước ta. Mạc Đăng Dung tự trói mình xin thần phục Trung Quốc và giữ được nước. Nhà Mạc sau đó không tỏ ra dấu hiệu hà khắc nào, không gặp giặc giã nào đáng kể, dân tình không đến nỗi khổ sở. Nhưng nhà Mạc đã gặp cuộc chiến tranh qui mô để tái lập nhà Lê do Nguyễn Kim, rồi Trịnh Kiểm và Trịnh Tùng lãnh đạo, rồi bị tiêu diệt sau sáu mươi lăm năm. Mạc Đăng Dung đã bị tất cả các sử gia và trí thức mạt sát thậm tệ.
Cách phán xét nhà Hồ và nhà Mạc cho tới nay ít làm ai ngạc nhiên. Cũng cùng thoán nghịch mà sao người làm mất nước lại không bị lên án gay gắt bằng người không làm mất nước? Đối với người lãnh đạo quốc gia có tội nào lớn hơn tội làm mất nước?
Người ta lên án Hồ Quí Ly và Mạc Đăng Dung đã phản bội vua và cướp ngôi. Điều này vào thời đại đó và với khuôn mẫu đạo lý đó là đúng. Nhưng ngày nay nhìn lại thì sao? Nếu chúng ta coi khuôn mẫu Khổng Giáo vẫn còn là tốt cho đất nước và cần được duy trì thì cả Hồ Quí Ly và Mạc Đăng Dung đều đáng lên án. Ngược lại nếu chúng ta coi khuôn mẫu Khổng Giáo là khuôn mẫu cỗ hủ đáng lẽ không được duy trì quá lâu như vậy, thì hành động thoán nghịch của Hồ Quí Ly và Mạc Đăng Dung phải được coi là đáng khen vì nó là một thách thức đối với khuôn mẫu Khổng Giáo. Còn nếu chúng ta không có ý kiến dứt khoát thì hành động thoán nghịch chẳng là công mà cũng chẳng là tội. Nó chỉ là một biến cố chính trị. Vậy thì ngoại trừ đối với một số người thủ cựu một cách mê muội, cái tội “thoán nghịch” không nên đặt ra nữa. Cái gì bắt một dân tộc phải tiếp tục chịu đựng những ông vua tồi tệ như cuối đời Trần hay cuối đời Hậu Lê? Đạo lý nào bắt buộc như vậy chỉ là một đạo lý tồi tệ. Xét công, tội của Hồ Quí Ly và Mạc Đăng Dung phải dựa vào những gì họ để lại sau đó.
Hồ Quí Ly không làm được gì cho đất nước, chỉ làm khổ dân và rồi làm mất nước. Người ta ca tụng Hồ Quí Ly là có nhiều ý kiến sáng tạo: đổi lại hệ thống giáo dục một cách thực dụng hơn, đem toán học, địa lý và nông nghiệp vào giáo dục, lập các trạm y tế ở khắp nơi. Nhưng câu hỏi đặt ra là nếu quả thực đó là những ý kiến mà Hồ Quí Ly cho là ích quốc lợi dân thì tại sao trong mấy chục năm làm thái sư, có tất cả mọi quyền trong tay, kể cả quyền giết vua mà Hồ Quí Ly đã sử dụng một cách thường xuyên, Hồ Quí Ly không đem áp dụng? Đó là một câu hỏi lớn mà sẽ không bao giờ la tìm được câu trả lời chính xác. Một trong những giải thích có thể là Hồ Quí Ly cũng chẳng thực sự coi trọng nhưng biện pháp canh tân sau đó Quí Ly cũng coi trọng cái học từ chương như mọi người thời đó, những biện pháp mà Quí Ly đưa ra chỉ là để đánh đổ các giá trị cũ để đào thải lớp nho sĩ thời đó, được quí trọng vì cái học từ chương và trong đại đa số không ủng hộ Quí Ly.
Người ta cũng ca tụng Quí Ly đã biết phát minh ra tiền giấy. Có người còn nói Quí Ly dáng được coi là thủy tổ của ngành ngân hàng! Những điều này hoàn toàn sai và chứng tỏ rằng những người nói như vậy chỉ phát ngôn bừa bãi chứ họ không biết gì về ngân hàng và tiền tệ. “Tiền giấy” của Quí Ly không khác gì tiền mã đã có từ lâu rồi để cúng tế người chết mà thôi, nó hoàn toàn không có một giá trị thanh toán nào cả. Hành động của Quí Ly chỉ là một hành động của kẻ tham lam muốn cướp hết vàng bạc trong nước cho mình và những đồng tiền giấy chỉ là những chứng nhận đã nộp vàng để được yên thân mà thôi.
Nếu quả thực những điều Quí Ly làm là những biện pháp canh tân thực sự, thì một trí tuệ đủ khả năng nhìn ra những biện pháp đó cũng phải ý thức được, ít nhất một phần nào, những khó khăn của việc thực hiện và đã không thi hành một cách vội vã, cẩu thả như Quí Ly đã làm. Trên thực tế, ngoại trừ việc cướp bóc vàng bạc, Quí Ly chẳng làm được gì cả. Nhà Hồ cung chỉ kéo dài được bảy năm.
Người ta trách Mạc Đăng Dung là làm nhục quốc thể, quì lạy tướng Trung Hoa và cắt đất dâng cho Trung Quốc. Việc quì lạy tướng Tàu là tồi thực, nhưng đó là điều mà các vua Việt nam ngày trước vẫn thường làm trước sứ giả Trung Quốc, không phải riêng gì Mạc Đăng Dung. Mạc Đăng Dung đã quỵ luỵ hơn các vua khác vì lúc đó ông ta không đứng trước một sứ giả mà trước một đạo quân hùng mạnh sắp tràn vào Việt nam xâm chiếm. Hành động hèn nhát của Đăng Dung đã cứu được đất nước khỏi chiến tranh và ngoại thuộc. Hèn thực, nhưng cũng may thay cho nước ta.
Người ta lên án Mạc Đăng Dung đã dâng đất cho Trung Hoa. Nhưng sự dâng đất này chỉ là hình thức và không đáng kể. Mạc Đăng Dung chỉ dâng năm động ở Cao Bằng. Năm cái động đó có đáng gì đâu so với ngay cả những đất đai mà nhà Lý, được coi là oanh liệt, đã phải nhượng cho Trung Quốc để cầu hòa, sau nhiều cố gắng chiến dấu. Vả lại, người Trung Hoa chẳng bao giờ sang tiếp thu năm cái hang núi này cả, cho nên trên thực tế, Mạc Đăng Dung không làm mất một tấc đất nào.
Người ta coi Hồ Quí Ly hơn Mạc Đăng Dung, ở chỗ Hồ Quý Ly đã dám đánh lại quân Tàu, dù là đánh để rồi thua và mất nước. Người ta sỉ vả Mạc Đăng Dung là đã hèn nhát xin hàng tướng Tàu, dù nhờ đó mà Việt nam tránh được chiến tranh và không mất nước. Mà thực sự Hồ Quí Ly có đánh được gì đâu, quân Minh đi đến đâu, quân Hồ bỏ chạy đến đó, như ngày trước quân Chiêm liến đến đâu, Hồ Quí Ly chạy đến đó, chỉ trong vài tháng cả vua quan bị bắt trói giải về Tàu.
Tại sao lại có việc trọng Hồ Quí Ly, khinh Mạc Đăng Dung? Có hai lý do. Lý do thứ nhất là tinh thần quốc gia chúng ta không cao. Ta không coi trọng những gì có lợi cho đất nước mà chỉ để ý xem cái gì là độc đáo trong một con người; chúng ta vẫn suy luận như những cá nhân chứ không phải như một dân tộc. Lý do thứ hai là óc tôn thờ chiến tranh đã nói ở một phần trước trong sách này. Đánh bao giờ cũng có sức quyến rũ hơn hòa, dù là đánh ngu xuẩn như Hồ Quí Ly.
Cho đến ngày nay, lập trường trọng Hồ khinh Mạc vẫn còn ngự trị, điều đó chứng tỏ trí tuệ tập thẻ chúng ta vẫn còn mê muội, tâm lý của chúng ta vẫn chưa được khai thông.
Nguyễn Gia Kiểng

Thành Nhà Hồ do Hồ Quý Ly - lúc bấy giờ là tể tướng dưới triều đại nhà Trần - cho xây dựng vào năm 1397.



Hưng vong cũng tại bởi trời
Nhà Trần hết nghiệp đến thời suy vi
Tiếm ngôi bởi Hồ Quý Ly (1400-1407)
Non sông tái cảnh lâm ly đoạn trường
Nhà Minh được dịp nhiễu nhương
Nối mưu thôn tính quê hương của mình
Mượn danh đánh tiếng phò Trần
Mộc Thạnh, Trương Phụ tướng quân Minh Tàu
Dẫn binh hai ngả tiến vào
Con ơi đất nước rơi vào tay Minh (1414-1427)
Mười ba năm thuộc nhà Minh
Sơn hà xã tắc điêu linh tủi hờn