Mt68 History



Trang Mậu Thân 68 thiết lập từ 18-6-06 - Đã đăng 11,179 bài và bản tin - Hacker phá hoại vào Ngày 04-6-2012. Tái thiết với Lập Trường chống Cộng cố hữu và tích cực tiếp tay Cộng Đồng Tỵ Nạn nhằm tê liệt hóa VC Nằm Vùng Hải Ngoại.


Tuesday, 16 January 2018

HÒN PHỤ TỬ HÀ TIÊN KIÊN GIANG ĐÃ MẤT CHA-CHỈ CÒN CON THÔI./-TCL

Nghe tin thắng cảnh hùng vĩ ở gần bãi biển Hà tiên bị sụt lở có tên là Hòn Phụ Tử - không biết nguồn tin có  không - một trong hai hòn cha ,con sẽ mất một xuống biển

 
VỊNH HÒN PHỤ TỬ
.
bao năm mặt nước nổi thành cồn
hòn   núi  cha   thì   ắt  cạnh  con
trời rộng mấy vầng mây lượn gió
biển  xa  từng  lớp  sóng  xô  dồn
tổ  tiên  ơn  nặng  sâu  Đông Hải
cha mẹ công  cao  vút  Thái Sơn
sao bỗng dưng kìa cảnh đổi khác
hoặc vì chủ nghĩa Cộng hao mòn
.

 Tố Nguyên

hòn phụ tử

Hai bên hòn Phụ Tử là hai hòn đảo có hình dáng giống như một con thỏ quỳ hai chân sau để giỡn với sóng biển và một con rùa. Thiên nhiên đã tạo nên một cảnh quan thật kỳ lạ khéo léo. Chắc chắn rằng ai đã đến hòn Phụ Tử thì không thể quên được cảnh non nước hữu tình.
Khoảng 3g45 ngày  9/8/2006, phần Phụ của hòn Phụ Tử đã đột ngột ngã xuống biển. Phần gãy của hòn Phụ Tử là phần Phụ 20m, đường kính 20m, khối lượng khoảng 1.000 tấn, vị trí ngã ngang về hướng đông, phần còn lại chỉ còn khoảng trên 13m. 

*Ph (bên trái) đã sụp- Chỉ còn Tử (bên phải).
Image result for Hòn phu tử hà tiên vietnam collapseImage result for Hòn phu tử hà tiên vietnam collapse



Sunday, 14 January 2018

HỌP MẶT THẦY TRÒ KIÊN GIANG SAO SÂN KHẤU KHÔNG THẤY CÓ CỜ ÚC VÀ CỜ VNCH GÌ CẢ ??? CÓ HAY KHÔNG CÓ CHÀO CỜ ÚC VÀ CỜ VNCH NHƯ CÁC TỔ CHỨC NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN THƯỜNG PHẢI CÓ !!!?./-TCL

CÁM ƠN THÂN HỮU MELBOURNE ĐÃ CHUYỂN VỚI CÂU HỎI "KHÔNG BIẾT BTC CÓ CHÀO CỜ ÚC VÀ VNCH HAY KHÔNG? NẾU KHÔNG THÌ TẠI SAO KHÔNG ???"./-TCL

==============================

 

TỔNG KẾT THU-CHI ĐÊM HỌP MẶT THẦY TRÒ & THÂN HỮU 5-1-2018

Từ trái qua phải :
cô Tường Vi, Cô Vĩnh (vợ thầy Vĩnh), thầy Trần Quang Đại, cô Đại, thầy Trương Tấn Vĩnh, thầy Nguyễn văn Vinh, cô Loan (vợ thầy Vinh), cô Danh Đực (vợ thầy Danh Đực), cô Loan, thầy Đoàn Văn Nam, cô Ngô Kim Yến, cô Tuyết, thầy Khải, thầy Nguyện, thầy Đoàn Hòe, cô Trần thị Tươi

TỔNG KẾT THU-CHI ĐÊM HỌP MẶT THẦY TRÒ & THÂN HỮU 5-1-2018

*Tổng Thu:  $15,050
Tổng số người tham dự: 156 người lớn và 2 em nhỏ
156 – 21 vé mời    = 135 vé bán ra  X $80   = $10,800
Donation $4,250                         
Tổng Thu: $10,800  +  $4,250   = $15,050
*Tổng chi: $15,955
- Mua quà cho thầy cô và quan khách tham dự:   $1,825
- Karaoke                                                                  $500
- Mua bông hoa, linh tinh …                                      $100
- Mướn xe, đổ xăng                                                   $220
- Bánh mì nem nướng, bánh bao                               $400
- Băng Rô                                                                   $150
- LCD screen                                                              $300
- Pay nhà hàng  $80  x 156 =  $12,480                      $12,480
                                                          ________________________
                                                               Tổng chi:     $15,955
                             $15,050  -  $15,955    =  - $905
                                                  Minus $905  
Phần bù lỗ nầy đã có sự hổ trợ của MTQ để kết toán, thanh toán và khoá sổ, xin cảm ơn!
                                
                                                    ***********************************           

Friday, 12 January 2018

NGUYỄN NGỌC NGẠN LÚC NÀO CŨNG TRÔI CHẢY- PHỈNH ĐƯỢC VẠN NGƯỜI NHƯNG KHÔNG PHỈNH ĐƯỢC NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN CHÂN CHÍNH VÌ NNN VẪN LUÔN LÓ CÁI ĐUÔI KHỐN NẠN CĂN BẢN CỦA HẮN...

CÁI ĐUÔI KHỐN NẠN CỦA NGUYỄN NGỌC NGỢM LÀ CÂU NẦY ĐÂY:

"Chúng ta là những đứa con hư của mẹ Việt Nam, chúng ta hãy cố gắng trở nên bình thường trước khi toan tính chuyện phi thường!”

CHỈ CÓ VIỆT CỘNG MỚI NÓI NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN CHÚNG TA LÀ NHỮNG ĐỨA CON HƯ - NNN THEO VC HAY THEO TỴ NẠN BÀ CON SUY NGHĨ XEM ???!!! CHÍNH HẮN CÔNG KHAI XÁC NHẬN HẮN LÀ VC CHỨ KHÔNG AI CHỤP MŨ HẮN C./-TCL

===================

 

Nhà Văn Nguyễn Ngọc Ngạn YÊU NƯỚC LÀ BẢN NĂNG

Lưu Diệu Vân thực hiện
Inline images 1
Thông thường, khi thực hiện cuộc phỏng vấn với một nhân vật, chúng tôi vẫn có thói quen trích tiểu sử của họ như lời giới thiệu đến độc giả trước khi bước vào không gian những câu chuyện, có chút riêng tư, có khi cũng nhiều công khai. Riêng đối với nhà văn, kiêm MC, kiêm nhà soạn kịch Nguyễn Ngọc Ngạn, thì việc này, có lẽ, dư thừa. Lược qua vô số những cuộc phỏng vấn với ông, trên báo chí cũng như qua video trong suốt hơn 40 năm sinh hoạt văn học & nghệ thuật của ông, chúng tôi cảm nhận rõ sự thử thách trong quá trình chuẩn bị cho lần mạn đàm này của chúng tôi với nhà văn Nguyễn Ngọc Ngạn. Ông không thích dẫm trên lối mòn, và chúng tôi, lại dị ứng những lời gợi ý qua loa. Chúng tôi đắn đo về những câu hỏi có vẻ đặt ông vào thế khó xử, với địa vị xã hội cũng như những vai trò và trách nhiệm mà ông gánh vác hiện thời. Nhưng chúng tôi tin, với sự can đảm và khéo léo, ngay cả những câu chối-từ-trả-lời của ông, nếu có, hẳn cũng sẽ chứa đựng sự thâm trầm, uyên bác.
Mỗi câu chuyện ông kể dưới đây, dẫu có vẻ như vụn vặt, là sự tích lũy của một chuỗi tháng ngày sống, sáng tạo, trải nghiệm, và học hỏi từ những cái-không-ngờ.
Lưu Diệu Vân (LDV): Khác với vẻ ngoài đạo mạo và phong cách nhà giáo, Nhà Văn sở hữu cái nhìn dí dỏm về xã hội trong văn phong. Phải chăng người ta hay viết qua cái nhìn của alter-ego, một cá tánh trái ngược với chính mình, hay Nhà Văn cố tình muốn gởi gắm những gì qua nét hài hước đặc thù?
Nguyễn Ngọc Ngạn (NNN): Óc hài hước có thể coi là một cái gift trời cho. Cùng một sự việc có người nhìn thấy khía cạnh hài hước, có người không. Chẳng hạn sau năm 1975 ở Việt Nam, có lúc nhà nước hết tiền, chỉ thị công nhân lãnh lương bằng sản phẩm. Thí dụ: Ai làm trong công ty may mặc thì lãnh lương bằng quần áo. Người làm trong hãng sản xuất thuốc lá thì ôm thuốc lá về. Ai làm trong công ty mì sợi thì lãnh lương bằng mì sợi. Đọc được bản tin đó, chú liền viết một truyện ngắn về hợp tác xã sản xuất quan tài (đóng hòm người chết). Đến ngày lãnh lương, hợp tác xã không biết làm cách nào để trả lương cho công nhân bằng sản phẩm!
Cái năng khiếu khôi hài tự nhiên mà chú sở hữu, như cháu nói, chú đã dùng được trong văn chương, trên sân khấu và khi soạn kịch. Nó đã tạo cho chú cái phong cách riêng mà ngay từ những truyện ngắn đầu tiên cách đây 39 năm đã được độc giả tán thưởng.
Nếu nói dài dòng thì phải kể, ngay từ nhỏ chú đã ham đọc truyện. Qua nhiều loại tiểu thuyết khác nhau, cuối cùng chú vẫn quay trở lại với lối văn hiện thực. Có hai truyện làm chú xúc động nhất thời còn trẻ là “Sống Chết Mặc Bay” của Phạm Duy Tốn và “Tắt Đèn” của Ngô Tất Tố. Rõ ràng các tác giả ấy có dụng ý dùng lối văn hiện thực, châm biếm, để cải thiện xã hội. Đó là con đường tích cực, đúng với quan niệm “nghệ thuật vị nhân sinh” mà chú muốn đi theo. Phảng phất trong tất cả các chuyện của chú, độc giả đều thấy chú chống lại sự giả dối và bất công xã hội.
LDV: “Nước Đục” được đánh giá như tác phẩm tiêu biểu của Nguyễn Ngọc Ngạn. Nhà Văn có đồng ý với nhận xét này không? Tác phẩm nào là tác phẩm Nhà Văn hối tiếc nhất?
NNN: Chú viết “Nước Đục” năm 1984 lúc chú sống trên đảo Prince Rupert, chỉ có vài gia đình người Việt. Chỉ nhờ đọc báo từ các nơi gửi về, chú mường tượng ra được sinh hoạt của người Việt ở các thành phố lớn để từ đó chú viết “Nước Đục.”
Cháu cần hình dung lại, vào thời điểm ấy, 10 năm đầu của đời tỵ nạn, xuất hiện khá nhiều người cầm bút giống như chú, nghĩa là trước 1975 chưa hề viết văn. Đa số viết là để giãi bày tâm tư trước cuộc đổi đời chứ chẳng ai nghĩ đến chuyện sẽ thành nhà văn. Đề tài chống Cộng, hồi ký cải tạo hay vượt biển, hồi ký chiến trường, luyến nhớ dĩ vãng, là những nội dung chính. Trong bối cảnh ấy, “Nước Đục” có thể coi là quá mới mẻ và táo bạo nên thu hút rất đông độc giả. Một thí dụ nhỏ: Lúc ấy lòng người còn sôi sục nên nhiều tổ chức kháng chiến ra đời với những tuyên bố rất lớn lao như “quang phục quê hương”, “giải thể đảng Cộng Sản”.
Chú ở trên đảo vắng, theo dõi báo chí mà lòng buồn vời vợi. Chẳng biết các tổ chức ấy có làm được gì hay không, nhưng trước mắt đã gây phân hóa quá trầm trọng, nảy sinh trò chụp mũ bừa bãi, làm suy yếu hẳn cộng đồng. Vì vậy trong “Nước Đục” chú viết:
“Khi người mẹ có đứa con bình thường thì mong cho nó trở thành xuất sắc. Nhưng nếu chẳng may có đứa con hư thì chỉ mong cho nó bình thường mà thôi. Chúng ta là những đứa con hư của mẹ Việt Nam, chúng ta hãy cố gắng trở nên bình thường trước khi toan tính chuyện phi thường!”
Lúc đó có tờ báo phỏng vấn chú, chú trả lời rằng: “Mấy chục năm sau, nếu có người đọc Nước Đục, thì sẽ hình dung ra được cộng đồng người Việt hải ngoại buổi mới thành hình nó như thế nào.”
Bây giờ thì chú biết chú lầm! “Nước Đục” viết đã 34 năm rồi mà cộng đồng mình, xét tổng quát, thì vẫn như thời ấy, chưa thay đổi bao nhiêu, nhất là trò chụp mũ!
Cháu hỏi có tác phẩm nào chú hối tiếc hay không thì chú có thể trả lời ngay là có. Cuốn “Sau Lần Cửa Khép” chú viết ngay sau khi nghe tin một số bác sĩ Việt Nam bên Mỹ bị bắt vì gian lận y tế. Chuyện mới đăng được một hai kỳ thì có ông bác sĩ quen gặp chú và than phiền là chú “tuyên chiến với giới y khoa”, làm chú phải đổi hướng, quẹo sang thành chuyện tình! Rõ ràng là đầu voi đuôi chuột!
LDV: Có một số tác giả và nhà phê bình văn học nhận xét Nguyễn Ngọc Ngạn đã đem văn chương đến với đám đông thay vì đến những độc giả chọn lọc qua những sáng tác truyện ma (rất ăn khách) và kịch nghệ (rất hài hước). Hiện nay, khi tra Google tên “Nguyễn Ngọc Ngạn” thì có hơn 1 triệu kết quả! Nguyễn Ngọc Ngạn thích là một nhà văn được đồng nghiệp đánh giá cao, hay là một người có nhiều fan hâm mộ ở mọi tầng lớp?
NNN: Theo chú, bất cứ nhà văn nào ở hải ngoại cũng đều không nên tin vào sự đánh giá của đồng nghiệp! Thời tiền chiến, có những nhà phê bình văn học nghiêm chỉnh như Vũ Ngọc Phan, Hoài Thanh, Hoài Chân. Họ làm việc có phương pháp và quan trọng nhất là có tinh thần khách quan. Ở hải ngoại, văn giới bị chi phối bởi phe nhóm, cho nên phê bình thường dựa trên cảm tính. Bởi vậy dù khen hay chê cũng đều không phản ánh sự thật. Chú nhớ hồi chú mới về Toronto, Hội Văn Hóa Việt Mỹ ở Cali do chính quyền Mỹ tài trợ, mỗi năm thường tổ chức hội thảo. Giáo sư Đỗ Đình Tuân phụ trách chương trình này, mời chú sang làm diễn giả vì lúc ấy chú sáng tác nhiều, in sách nhiều và nhất là vì chú có sách tiếng Anh được nhà xuất bản Mỹ ấn hành. Một số các nhà văn bên Mỹ đã phàn nàn với giáo sư Tuân: Tại sao không mời một nhà văn ở Cali mà lại mời người từ Canada sang thuyết trình!
Rõ ràng họ vẫn có cái tự hào Cali là thủ đô, Canada chỉ là ngoại biên!
Một chuyện nhỏ khác: Thời Báo Toronto có lúc trao đổi bài vở với một tờ báo ở Cali. Thời Báo nhận một số bài của họ và để đổi lại, Thời Báo đưa truyện dài của chú cho họ đăng. Họ cũng biết truyện của chú mang lại nhiều độc giả. Nhưng họ từ chối vì “đăng truyện Nguyễn Ngọc Ngạn thì các nhà văn bên này sẽ không vui!”
Chuyện phe nhóm trong văn giới hải ngoại là điều có thật, có ngay từ buổi ban đầu, đến giờ này vẫn tồn tại. Mà khi đã có phe nhóm thì sự đánh giá của đồng nghiệp làm sao còn khách quan được nữa!
Nhà văn Mạc Ngôn của Trung Hoa có nhiều giải thưởng quốc tế kể cả giải Nobel. Vậy mà khi một nhà báo Việt Nam phỏng vấn, ông nói: “Bên Trung Quốc có nhiều người chống tôi. Nhờ vậy tôi mới biết mình quan trọng!”
Chúng ta có thể thấy ngay sự cay đắng trong câu trả lời của Mạc Ngôn. Truyện “Cao Lương Đỏ” của ông được thực hiện thành phim, cả phim ngắn (Củng Lợi đóng) lẫn phim bộ (Châu Tấn đóng). Ông nổi tiếng quá, khó tránh được sự ganh ghét của đồng nghiệp.
Ở Mỹ hay bất cứ quốc gia tân tiến nào, đều có hai phương thức đánh giá tác phẩm: Academy’s Choice và People’s Choice. Cộng đồng chúng ta nhỏ bé quá nên không thể có Academy’s Choice mà chỉ có People’s Choice. Chú đã đạt được cái thứ hai là People’s Choice, tức là sự lựa chọn của quần chúng, điều mà ngay từ lúc mới đặt bút viết văn chú đã mong muốn. Chú là người có đông độc giả nhất, nếu tính cả audio books. Hơn 80 băng đọc truyện của chú tràn ngập trên mạng dù chú không biết ai đưa lên. Chú viết khoảng 70 vở kịch, có những vở như “Con Sáo Sang Sông”, Thúy Nga bỏ lên YouTube, có đến 25 triệu lượt người xem. Nhà văn Thế Uyên nhận xét về chú như sau: “Ngày nào chính quyền Cộng Sản bãi bỏ lệnh cấm bán sách từ hải ngoại, chắc chắn sách của Nguyễn Ngọc Ngạn sẽ bán chạy trong nước. Lý do ông là người kể chuyện có tài, dùng một bút pháp của đời thường, dễ hiểu, nên sách của ông đặc biệt thành công nơi phụ nữ.” (Hợp Lưu, tháng 10 & 11/2006).
Đọc đoạn văn này, chắc cháu không vui! Vì cứ theo nhà văn Thế Uyên thì nhờ chú viết “dễ hiểu” nên phụ nữ mới đọc được!
LDV: Vâng, chắc chắn vậy.. Nếu Thế Uyên còn sống, LDV sẽ phản đối thẳng với ông ấy rồi. Nhưng riêng Nhà Văn có nghĩ rằng thành công của các tác phẩm Nguyễn Ngọc Ngạn đến từ độc giả nữ và lối viết dễ hiểu hay không, bởi là một phụ nữ, LDV không nghĩ rằng văn Nguyễn Ngọc Ngạn “dễ hiểu”, mà thật ra, chứa đựng nhiều ẩn dụ châm biếm xã hội.
NNN: Nhà văn viết cho độc giả, không viết cho đồng nghiệp.. Đó là điều hiển nhiên. Mỗi nhà văn chọn cho mình một loại đối tượng độc giả. Phần chú, chú không nhắm riêng vào thành phần độc giả nào, mà nhắm vào tất cả mọi người. Chú làm video mong có đông người coi, viết truyện mong có đông người đọc, thu audio book mong có đông người nghe. Đó là sở nguyện của chú. Chỉ có điều, chú vẫn tưởng chuyện của chú đàn ông đọc nhiều, cho đến khi đọc bài của nhà văn Thế Uyên, chú mới biết chuyện của chú “đặc biệt thành công nơi phụ nữ”! Điều này làm chú rất mừng! Nhân đây cháu cũng cho chú nói qua về truyện ma của chú mà cháu vừa đề cập đến.
Có lần chú đọc một bài báo viết về chú: Nguyễn Ngọc Ngạn là người đùa giỡn với văn chương. Ngay cả những truyện nghiêm trang nhất, độc giả vẫn bắt gặp những nụ cười trong đó.
Chú nảy ra ý định viết một loại truyện mà không thể chen nụ cười vào được, đó là truyện ma, hay đúng hơn là truyện kinh dị giống như Stephen King. Sau chuyến lưu diễn ở Âu châu về, chú viết thử truyện ma đầu tiên, đặt tựa là “Đêm Trong Căn Nhà Hoang”.
Trước đó chú đã đọc hầu hết các truyện ma của các tác giả tiền bối như Nhất Linh, Nam Cao, Thế Lữ, Vũ Hạnh, Bình Nguyên Lộc, Nguyễn Tuân, Hồ Trường An, Phạm Cao Củng, Bồ Tùng Linh, v.v. Nhưng chú thấy những truyện đó… nhẹ quá, giống như ăn ớt không đủ cay! Liêu Trai Chí Dị thì toàn ma sexy đêm đêm hiện về! Chú tự đặt ra mục tiêu: Đọc truyện ma, người ta phải sợ. Nếu không sợ là mình thất bại!
Quả nhiên chú đã làm được công việc đó, gây chấn động ở quốc nội, hàng loạt báo trong nước yêu cầu ngăn cấm vì học sinh nghe, sợ quá không ngủ được! Truyện ma của chú ăn khách đến nỗi nhà xuất bản Văn Học và Tuổi Trẻ lấy đem in trộm, đổi tựa truyện và tên tác giả. Báo Người Lao Động phát giác ra và lên tiếng tố cáo, gây ồn ào cả năm trời.
Hôm nay nói chuyện với cháu về truyện ma, chú phải… khai thật là, lúc ấy chú hơi tham vọng, muốn thử một khúc rẽ mới xem mình có khả năng hay không! Sau này chú lại liều thêm một lần nữa là chuyển sang viết kịch. Cháu có thấy ai vừa viết truyện ma cho người ta sợ, lại viết hài kịch cho người ta cười không?
LDV: Đức Giáo Hoàng Francis cũng đã có tài khoản trên Twitter với hơn 16 triệu người theo, và Ngài thường dùng phương tiện này để cảm hóa và truyền thông điệp. Đức Giáo Hoàng đã viết: May social media always be spaces that are rich in humanity! [Hy vọng trang mạng xã hội sẽ là những không gian giàu tính nhân bản.] Là một giáo dân, Nhà Văn đồng ý hay không ủng hộ việc Đức Giáo Hoàng làm như thế? Tại sao cho đến bây giờ, Nhà Văn vẫn kháng cự nổi sự lan tràn của Internet? Năm mới, Nhà Văn có ý định thay đổi cái nhìn này hay không?
NNN: Twitter hay Facebook là những phương tiện thông tin rất hữu ích đối với những người biết xử dụng nó một cách trách nhiệm. Tất nhiên chú hoàn toàn ủng hộ Đức Giáo Hoàng bởi Ngài dùng Twitter như một diễn đàn để gửi ra những thông điệp của Ngài.
Nhưng cũng có những trường hợp xài Twitter tầm bậy như ông Trump chỉ để gây tranh cãi vô ích!
Mới đây, ngày lễ Noel 25/12/2017 chú làm show ở Minnesota, có bà khán giả chạy lại ôm chú và xúc động nói: “Gặp chú, cháu mừng quá! Cháu coi trên Internet loan tin chú chết rồi! Không ngờ chú vẫn còn sống!”
Khởi đầu, chú không xài internet, không Facebook, không Twitter, không Youtube, là gì chú muốn giữ vị trí “low key”, tránh bớt sự ngứa mắt của nhiều người! Nhưng không ngờ người ta cứ đưa hình ảnh và thông tin về chú lên bừa bãi trên mạng. Hiện có khoảng 15 cái Facebook mang tên Nguyễn Ngọc Ngạn. Tất cả đều là giả! Hơn 80 băng đọc truyện của chú, họ đưa lên hết mà thậm chí còn đổi tựa truyện nữa. Chú nhờ người hỏi Facebook. Họ bảo: Ông muốn chúng tôi dẹp những cái Facebook Nguyễn Ngọc Ngạn giả, thì ông phải mở Facebook thật của ông!
Biết thế, nhưng hiện chú vẫn còn lưỡng lự, cố chống lại sức cám dỗ của Internet! Chú nhớ khoảng 10 năm đầu làm Paris by Night, thư khán giả viết về ào ạt. Ai cũng gọi chú là người “uyên bác”. Nhạc sĩ Thanh Sơn lần đầu từ trong nước ra, gặp chú, chạy lại nói: “Xin chụp tấm hình với người thông thái”. Nhưng bây giờ thì hết rồi. Ai cũng có thể uyên bác hơn chú bởi ai cũng có Google trong tay, chỉ mình chú ngoan cố chưa xài tới!
LDV: Dù là một người rất nổi tiếng, và sự nổi tiếng đó có thể đưa đến một lối sống khác hơn, nhưng Nhà Văn lại chọn một cuộc sống ngoài đời khá ẩn dật, để duy trì sự cân bằng trong gia đình, và cũng để khéo léo tránh những tai tiếng không cần thiết. Giả sử chúng ta trút bỏ hết những hệ lụy, luật lệ, hậu quả…Nhà Văn sẽ thích thử sống một đời sống khác hơn không? Một ngày lý tưởng của Nguyễn Ngọc Ngạn, nếu không phải cầm bút hay cầm microphone, sẽ là một ngày như thế nào?
NNN: Chú rất hài lòng với lối sống hiện tại. Những ngày không đi show thì về với gia đình, chở bà xã đi chợ. Ngày xưa, chú rất thích họp mặt bạn bè. Đó là một nét văn hóa Sài Gòn trước 1975. Trịnh Công Sơn nói: “Sáng nào thức dậy không thấy có bạn trong nhà là mất vui!” Thời chú còn hoạt động Văn Bút, tiệc tùng đình đám, đón khách về nhà liên tục, văn giới cũng như chính khách. Cháu đọc cuốn “Nhìn Lại Một Thập Niên” của chú chắc cháu sẽ phải giật mình.
Sau vụ video “Mẹ” năm 1997, chú mới nhận ra là bạn bè đích thực không có bao nhiêu. Từ đó chú đổi hẳn cách suy nghĩ, quay về với vợ con và chỉ còn gặp gỡ một số rất ít những bằng hữu mà chú coi như người thân trong gia đình.
Một ngày nếu không phải cầm bút hay cầm micro thì chú có cái thú đánh mạt chược (play majong). Nhưng cái nhóm mạt chược 4 người của chú không biết sẽ kéo dài được bao lâu, vì trong nhóm này, chú thuộc thành phần trẻ, năm nay mới 73! Còn một ông 85 và một bà 95. Chả biết ngôi sao nào sẽ vụt tắt mà mạt chược thì bắt buộc phải có tối thiểu 4 người mới chơi được!
Chú cũng thích họp mặt bạn bè một nhóm nhỏ vài người thân, ăn uống tại nhà hay tại tiệm. Đó là thời khắc thư giản thoải mái của chú. Chú không uống được rượu, bất cứ loại rượu gì kể cả bia, thành ra nếu đối ẩm thì chỉ là uống trà với bà xã!
LDV: Nhà Văn có vẻ yêu thích và say mê lịch sử cũng như có nhiều bài viết về đề tài này. Nghĩa gốc của từ lịch sử là điều tra. Nghiên cứu nhiều về lịch sử đã có giúp chúng ta thay đổi tương lai không, dựa trên những gì nhân loại đã trải qua?
NNN: Cháu nói đúng: chú thích đọc lịch sử. Đọc sử để ngậm ngùi với những cái sai của các nhân vật lịch sử trong quá khứ và hy vọng những cái sai ấy sẽ không tái diễn trong tương lai. Đọc sử đôi khi cũng để thấy sự sắp đặt của Tạo Hóa về những biến chuyển mà con người không lường được. Gần đây chú thường nghĩ: Thế giới chịu đựng chiến tranh Quốc Cộng suốt mấy chục năm, nhất là Việt Nam là nạn nhân trực tiếp. Bất ngờ hệ thống Cộng Sản toàn cầu sụp đổ. Ai chả mừng! Nhưng chính vì Cộng Sản sụp đổ, không còn là mối đe dọa lớn nữa, Mỹ và thế giới tự do mới cho Trung Quốc hưởng tất cả những hiệp ước thương mại tự do, nghĩa là mở ra thị trường mênh mông, làm cỗ cho Trung Quốc xơi! Để bây giờ Trung Quốc trở thành mối đe dọa của toàn cầu! Giả như hệ thống Cộng Sản chưa sụp đổ và giả như Trung Quốc chưa từ bỏ kinh tế Cộng Sản để chạy theo kinh tế tư bản, thì giờ này họ vẫn chỉ loay hoay trong cái thị trường nhỏ hẹp và nghèo nàn của khối Cộng Sản mà thôi, chứ làm gì cường thịnh như bây giờ! Cũng giống như Việt Nam. Giả như Việt Nam không bỏ kinh tế Cộng Sản để chuyển sang tư bản thì giờ này cũng vẫn đói như Bắc Hàn mà thôi! Thành ra cái hướng đi của lịch sử nhiều khi người ta không đoán trước được!
LDV: Nhà Văn từng đề cập đến vấn đề văn hóa Việt Nam chúng ta đề cao quá mức sự khiêm tốn, và sự khiêm tốn bị đè nén cực độ dễ đưa đến cảm giác hằn học, ẩn ức, và dẫn đến tình trạng “bằng mặt nhưng không bằng lòng.” Làm sao có thể thay đổi điều này, bởi đoàn kết là một yếu tố quan trọng trong bối cảnh cộng đồng, nhất là cộng đồng tha hương như chúng ta?
NNN: Văn hóa không thể thay đổi một sớm một chiều được. Chú sang Nhật, rồi nhìn về Việt Nam, thấy buồn hiu hắt. Tự ái dân tộc là căn tính của người Nhật. Tự ái cá nhân là căn tính của người Việt. Tự ái dân tộc mạnh thì không làm điều gì để dân tộc mình bị mang tiếng. Tự ái cá nhân mạnh thì chỉ nghĩ đến bản thân, làm bất cứ cái gì có lợi cho mình. Nghĩa là yêu mình hơn yêu nước, do đó mới nảy sinh tham nhũng, trộm cắp công khai từ trên xuống dưới. Người Việt sang lao động bên Nhật bị ghi nhận hơn 2400 vụ ăn cắp trong một năm! Bảng cảnh cáo bằng tiếng Việt treo khắp nơi! Khi chú xưng mình là người Việt, thấy cũng ngượng!
Ai cũng có lòng yêu nước, bởi đó là bản năng. Nhưng nếu yêu mình hơn yêu nước thì là điều bất hạnh bởi không thể đưa đất nước tiến lên được.
Cháu nói đến nhu cầu “đoàn kết” của cộng đồng là nói đến một chuyện hoang đường bởi người Việt không thể đoàn kết được. Chú hay nói nửa đùa nửa thật rằng: Bà Âu Cơ không sinh một đứa con mà sinh ra 100 đứa. Nuôi không nổi thì chúng nó phải đánh nhau! Dòng Bách Việt ngự trị hàng ngàn năm trên lãnh thổ Trung Hoa, kiến tạo nền văn minh cho Trung Hoa suốt từ thời Tam Đại (Hạ, Thương, Chu). Thế mà rồi không đoàn kết để bị đánh tan tành. Sử Tàu viết: “Nước Việt có thời làm bá chủ chư hầu, mạnh nhất Trung Hoa. Nhưng sau khi bị nước Sở đánh tan, con cháu vua Việt sống tản mác ở vùng Thiên Thai, không đoàn kết được nữa, ai cũng tự xưng là “quân trưởng” (tiểu vương), cho đến khi Tần Thủy Hoàng chiến thắng thì tất cả ra đầu hàng”.
Chú có cái nhìn thực tế: Đừng kêu gọi đoàn kết. Cái đó là đòi hỏi quá đáng. Chỉ kêu gọi đừng hãm hại nhau là tốt rồi!
LDV: Là một người đọc nhiều với gia tài tủ sách đồ sộ, tác phẩm nào là cuốn Nhà Văn luôn muốn đọc đi đọc lại?
NNN: Hồi mới lớn, chú đọc bộ “Tam Quốc Chí” khoảng 20 lần, gần như thuộc lòng. Cuốn này cho chú một bài học khi viết văn là, trong tiểu thuyết, khi có nhiều nhân vật, thì mỗi nhân vật phải có một cá tính riêng.
Chú cũng đọc cả chục lần bộ “Xóm Cầu Mới” của Nhất Linh. Cuốn này minh chứng lời chỉ dẫn của Nhất Linh trong “Viết Và Đọc Tiểu Thuyết”. Ông cho chú lời dạy quan trọng là: Viết tiểu thuyết, nội dung dĩ nhiên là quan trọng. Nhưng việc chọn chi tiết để diễn tả còn quan trọng hơn! Bởi vậy truyện của chú lúc nào cũng nhiều chi tiết.
Hơn 25 năm qua, đi máy bay nhiều, chú thường cầm theo cuốn “Hoàng Lê Nhất Thống Chí”. Bà xã chú ngạc nhiên hỏi: Sao lần nào cũng đọc cuốn này? Tại chú thích lịch sử tiểu thuyết. Cũng có khi chú mang theo một cuốn sử của những tác giả khả tín như Vũ Ngự Chiêu, Cao Thế Dung hoặc Trần Gia Phụng
LDV: Giả dụ, Nguyễn Ngọc Ngạn… làm thơ, thì bài thơ đó sẽ mang phong cách nào, về đề tài nào?
NNN: Chú không thể làm thơ được. Nếu cố gắng nó sẽ ra một bài vè, chứ không có chất thơ. Mai Thảo là một nhà văn, nhưng lối viết của ông cô đọng, chữ nghĩa chọn lọc, cho nên độc giả đã thấy phảng phất chất thơ trong từng câu văn xuôi của ông. Quả nhiên cuối đời ông cho ra tập thơ “Ta Thấy Hình Ta Những Miếu Đền” thật đặc sắc.. Còn chú, văn phong hiện thực, khai thác nhiều chi tiết tỉ mỉ, đầu óc chú thực tế, không có tí lãng mạn nào thì tự căn bản đã thiếu yếu tố để làm thơ rồi!
LDV: Đôi khi trong cuộc sống, chúng ta phải thỏa hiệp do nhiều yếu tố: tài chánh, gia đình…Nhà Văn có phải làm những điều đó không, và giải quyết dằn vặt nội tâm như thế nào khi đứng trước những quyết định ấy?
NNN: Lá số Tử Vi của chú ghi rõ là chú không thể giàu được nhưng có cuộc sống phong lưu, nghĩa là không chắt chiu, dành dụm. Bản tính trời sinh như thế nên chú không bận tâm lắm đến tiền dù ai cũng cần tiền cho cuộc sống. Chú khước từ nhiều lời mời trình diễn, nhiều hợp đồng quảng cáo mà chú nghĩ người khác sẽ không dám bỏ. Thí dụ hãng rượu Remy Martin đến tận nhà gặp chú, offer hợp đồng hằng năm rất lớn chỉ để chụp hình chú cầm chai XO. Nhưng chú không nhận lời vì chú nghĩ mình là hình ảnh ông thầy giáo, không nên xúi người ta uống rượu!
Rất may cho chú là việc từ chối show hoặc từ chối hợp đồng quảng cáo thường do bà xã chú đề nghị. Chẳng hạn mấy năm liền, người ta mời chú về diễn ở các nước Á châu, hoặc đi Cruise trên tàu, bà xã chú đều bảo không nên đi. Bởi vậy giữa nghề nghiệp và gia đình, chú không hề bị giằng co hay bất đồng. Chú biết có nhiều người khổ về vấn đề này. Vợ làm manager cho chồng, lúc nào cũng tìm show cho chồng để kiếm thêm tiền. Ông chồng dù không thích vẫn phải ngậm ngùi ra đi!
LDV: Năm 2017 đã trôi qua với nhiều biến cố trên thế giới: Trump trở thành tổng thống nước Mỹ một cách ngoạn mục, Bắc Hàn với mối đe dọa vũ khí hạt nhân, vấn đề kiểm soát vũ khí và vấn nạn sách nhiễu tình dục lại trở thành tâm điểm, nhiều trận khủng bố cũng như thiên tai toàn cầu đã xảy ra, v.v. Nhà Văn có thể thử dự đoán năm 2018 sẽ ra sao với thông tin và tình hình hiện tại? Nhà Văn mong muốn những gì cho mình, cho người, cho dân tộc trong năm mới?
NNN: Vấn đề thế giới hiện nay thì nóng bỏng nhất là Bắc Hàn. Theo chú thì chiến tranh sẽ không xảy ra bởi vị trí địa lý của Triều Tiên dính liền với Nam Hàn như hai miền của Việt Nam và Đức trước đây. Giả như Triều Tiên nằm biệt lập thì có thể Liên Hiệp Quốc và Mỹ đã trừng phạt rồi.. Nhưng Nam Hàn và Bắc Hàn chung biên giới, đụng đến Bắc Hàn thì chắc chắn Nam Hàn sẽ lãnh hậu quả nặng nề. Chú qua Hàn Quốc hai lần, ra khu phi quân sự, đứng ở cầu biên giới nhìn sang Bắc Hàn và hình dung ra bao nhiêu khẩu đại bác hoặc hỏa tiễn từ Bắc Hàn vẫn đang hướng về Nam Hàn để chờ dịp tiêu huỷ Seoul!
Chuyện Việt Nam là nỗi đau nhức nhối của bất cứ người Việt nào ở hải ngoại bởi nó hoàn toàn không có lối thoát. Cách đây khoảng 5 năm, ở Đại Hội Thánh Mẫu Missouri, đài Tiếng Nước Tôi phỏng vấn chú về chuyện đất nước. Chú nói:
“Việt Nam hiện đang phải đương đầu với một cuộc xâm lăng mà không có chiến tranh. Xâm lăng có chiến tranh thì còn có cách giải quyết. Xâm lăng không chiến tranh thì thế giới không can thiệp được và Việt Nam sẽ mất từ từ bằng thủ đoạn kinh tế và sức ép quân sự kín đáo của kẻ mạnh”.
Chú năm nay đã 73, không còn phải bận tâm gì về tương lai nữa. Khổng Tử nói: “Ngũ thập tri thiên mệnh. Lục thập ngôn bất nghịch nhĩ.” Năm mươi tuổi biết mệnh trời an bài cho mình thế nào rồi. Sáu mươi tuổi thì ai nói gì nghe cũng xuôi tai, không muốn tranh cãi nữa. Chú cầu mong sự bình an trong cuộc sống và trên tất cả, cầu mong đất nước Việt Nam vươn lên theo đà tiến triển chung của các quốc gia văn minh trên thế giới. Chỉ tự hào về chiến thắng quân sự mà không chiến thắng nổi nghèo đói, lạc hậu, tham ô, thì cái chết của cả triệu người Việt Nam trong chiến tranh đều là vô nghĩa!
Cảm ơn Lưu Diệu Vân đã bỏ thì giờ nói chuyện với chú.

TRỌNG LÚ KHOM LƯNG, CUỐI ĐẦU CHẦU TRUNG CỘNG CHỨ "MỜI" CÁI ĐÉO GÌ CHỨ !!!./-TCL

TBT Nguyễn Phú Trọng sang thăm Trung Quốc
Click image for larger version

Name: 1_62526.jpg
Views: 0
Size: 40.6 KB
ID: 1160324  

Nhận lời mời của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ngày 12/1 lên đường thăm chính thức Trung Quốc. Tham gia đoàn có các Ủy viên Bộ Chính trị và nhiều cán bộ cấp cao của Đảng CSVN.
Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam sáng nay 12-1 rời Hà Nội đi thăm chính thức nước CHND Trung Hoa theo lời mời của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước CHND Trung Hoa Tập Cận Bình.

Đây là chuyến thăm chính thức Trung Quốc đầu tiên của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sau Đại hội XII của Đảng ta nhằm tiếp tục đưa quan hệ Việt-Trung phát triển lành mạnh, ổn định vì lợi ích của nhân dân hai nước, vì hòa bình, thịnh vượng của khu vực và thế giới.

Chuyến thăm của Tổng Bí thư diễn ra trước thềm kỷ niệm 67 năm ngày thiết lập quan hệ ngoại giao giữa hai nước (18-1-1950 – 18-1-2017) và vào thời điểm nhân dân hai nước đang cùng chuẩn bị đón Tết Đinh Dậu 2017.

Tham gia Đoàn Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng có: ông Võ Văn Thưởng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương; ông Phạm Bình Minh, Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Thủ tướng Chính phủ, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao; ông Ngô Xuân Lịch, Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng; ông Tô Lâm, Ủy viên Bộ Chính trị, Bộ trưởng Bộ Công an; ông Nguyễn Văn Nên, Bí thư Trung ương Đảng, Chánh Văn phòng Trung ương Đảng; ông Đỗ Bá Tỵ, Ủy viên Trung ương Đảng, Phó Chủ tịch Quốc hội, Chủ tịch Nhóm Nghị sỹ hữu nghị Việt-Trung; ông Hoàng Bình Quân, Ủy viên Trung ương Đảng, Trưởng ban Đối ngoại Trung ương; ông Phan Đình Trạc, Ủy viên Trung ương Đảng, Trưởng ban Nội chính Trung ương; ông Nguyễn Chí Dũng, Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư; ông Nguyễn Xuân Cường, Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn; ông Trần Tuấn Anh, Ủy viên Trung ương Đảng, Bộ trưởng Bộ Công Thương; ông Nguyễn Hoàng Anh, Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Cao Bằng; ông Lê Hoài Trung, Ủy viên Trung ương Đảng, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, Tổng Thư ký Ủy ban Chỉ đạo hợp tác song phương Việt Nam-Trung Quốc, Trưởng đoàn đàm phán cấp Chính phủ về biên giới lãnh thổ Việt Nam-Trung Quốc; ông Hồ Mẫu Ngoạt, Trợ lý Tổng Bí thư, Phụ trách Văn phòng Tổng Bí thư; ông Nguyễn Khắc Chử, Bí thư Tỉnh ủy Lai Châu...

Trước đó, vào tháng 4-2015, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã có chuyến thăm Trung Quốc theo lời mời của Tổng Bí thư, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình.

Tháng 11-2015, Tổng bí thư, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và phu nhân đã thăm chính thức Việt Nam.

Tại cuộc mặt báo chí đầu năm 2017 diễn ra ngày 5-1 vừa qua, Phó Thủ tướng, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Phạm Bình Minh cho biết mục đích chuyến thăm Trung Quốc của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nhằm tăng cường quan hệ đối tác chiến lược giữa Việt Nam và Trung Quốc, khẳng định đường lối đối ngoại của Việt Nam muốn tăng cường quan hệ hợp tác hữu nghị với các nước, trong đó có Trung Quốc-một đối tác chiến lược toàn diện quan trọng của Việt Nam.

Theo Phó Thủ tướng, chuyến thăm Trung Quốc của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng ngay thời điểm đầu năm mới khẳng định rõ mong muốn của Việt Nam đưa quan hệ với Trung Quốc đi vào chiều sâu, hiệu quả, tạo môi trường hòa bình, ổn định, mở ra một năm sẽ có nhiều chuyến viếng thăm lẫn nhau giữa lãnh đạo hai bên. Năm 2017, là chủ nhà của Hội nghị cấp cao Diễn đàn Hợp tác kinh tế Châu Á-Thái Bình Dương (APEC), Việt Nam sẽ đón tiếp lãnh đạo các nền kinh tế thành viên APEC sẽ đến thăm Việt Nam. Trong các chuyến thăm làm việc, lãnh đạo Việt Nam đã gửi lời mời thăm Việt Nam trong Tuần lễ Cấp cao APEC cuối năm 2017 và lãnh đạo Trung Quốc đã khẳng định nhận lời mời sang dự APEC.

LÝ DO TT TRUMP HỦY BỎ CHUYẾN ĐI KHÁNH THÀNH TÂN TÒA ĐẠI SỨ MỸ TẠI LUÂN ĐÔN./-TCL


US President Donald Trump has confirmed he will not travel to the UK to open the new American embassy.
Trump was reportedly concerned about the welcome he would receive in the UK. The President is understood to be sending US Secretary of State Rex Tillerson instead.
But writing on Twitter, Mr Trump said he thought the embassy's move from Grosvenor Square to Nine Elms, south London, was a “bad deal”.
He wrote: “Reason I cancelled my trip to London is that I am not a big fan of the Obama Administration having sold perhaps the best located and finest embassy in London for ”peanuts,“ only to build a new one in an off location for 1.2 billion dollars.
“Bad deal. Wanted me to cut ribbon-NO!”

KÊU ÁN 14,15 NĂM COI NHƯ KHÔNG KÊU ÁN GÌ CẢ - CHÚNG CHỈ GIẢ BỘ XỬ ÁN - SAU VÀI THÁNG TÙ CHÚNG LẠI VỀ NẰM NHÀ - ĐẾN KHI CÓ THANH TRA NẦY NỌ THÌ ĐINH LA THĂNG MỚI ĐƯỢC RƯỚC VÀO TÙ CHO CÓ MẶT RỒI LẠI VỀ NHÀ- CHÚNG RA GIÁ NHẸ ĐỂ ĐL THĂNG ĐỪNG KHAI THÊM CÓ THẾ THÔI./-TCL

Mức án 14 – 15 năm đối với Đinh La Thăng là nhẹ, vừa hay nặng?


Bị cáo Đinh La Thăng rời khỏi toà sau ngày xét xử thứ 4 với nụ cười rất tươi, sau khi đại diện VKSND Hà Nội đề nghị mức án 14-15 năm tù. Ảnh: Cafef
Thiền Lâm
Vietnam – Cali Today news – Không khí ban đầu sau khi Viện Kiểm sát tối cao đề nghị mức án 14 – 15 năm đối với cựu ủy viên bộ chính trị Đinh La Thăng là nhiều quan chức bị bất ngờ, có người còn choáng váng và nói “nghe mà xây xẩm cả mặt mày”.
Một cựu quan chức ở Sài Gòn tỏ vẻ bàng hoàng: “Mới ngày nào gặp ông Thăng ở đám cưới, cụng ly chúc tụng nhau ào ào. Vậy mà giờ này đã thấy ở trong tù. Thời buổi này không biết đường nào mà tính. Trước người ta nói khôn cũng chết, dại cũng chết, chỉ biết mới sống. Còn bây giờ thì biết nhiều quá cũng chết…”.
Trước đó, ngay cả một số luật sư quen bào chữa cho những quan chức dính án cũng cho rằng Tổng bí thư Trọng sẽ “giơ cao đánh khẽ”, vì dù gì Đinh La Thăng cũng từng là một ủy viên bộ chính trị và do đó ông Trọng phải giữ được thể diện cho tổ chức siêu bộ này.
Một yếu tố khác để làm căn cứ khi dự đoán mức án đối với Đinh La Thăng là vụ án Năm Cam vào năm 1995. Tại vụ án tuy thể hiện băng nhóm xã hội đen nhưng lại mang tính tài phiệt và can thiệp thẳng vào hệ thống chính trị gây chấn động này, khá nhiều quan chức đã bị “dính sâu”. Tuy nhiên, mức án cao nhất về tội nhận hối lộ của gia đình Năm Cam cũng chỉ là 10 năm tù đối với Trần Mai Hạnh – Phó chủ tịch kiêm tổng thư ký Hội Nhà báo Việt nam, 6 năm tù đối với Phạm Sĩ Chiến – Phó viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân tối cao, 4 năm tù đối với Bùi Quốc Huy – Giám đốc Công an TP.HCM…
So với tội trạng rất rõ ràng của những quan chức trong vụ án Năm Cam, tội “cố ý làm trái…” của Đinh La Thăng được cho là nhẹ hơn. Hơn nữa, “vụ án tham ô, cố ý làm trái gây thiệt hại 119 tỉ đồng cho Tập đoàn dầu khí PVN” mà Hội đồng xét xử dùng để quy tội cho Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh đã khiến nhiều dư luận ngạc nhiên vì tính thiếu thuyết phục của con số 119 tỷ đồng này. Một trong những luật sư bào chữa cho vụ án Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh là Nguyễn Văn Quynh đã cho rằng con số 119 tỷ đồng đó chỉ là “lãi suất tưởng tượng”, hàm ý Hội đồng xét xử cũng “tưởng tượng” là tội trạng của Thăng và Thanh.
Đó đây trên các diễn đàn mạng xã hội, người ta đã nói đến khái niệm “quan oan” đối với Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh, sau phần đề nghị mức án 14 – 15 năm đối với Đinh La Thăng và án chung thân đối với Trịnh Xuân Thanh. Cho dù ai cũng biết tỏng là Thăng và Thanh rất có thể đã “ăn đậm” ở nhiều vụ khác.
Bị cáo Đinh La Thăng rời khỏi toà sau ngày xét xử thứ 4 với nụ cười rất tươi, sau khi đại diện VKSND Hà Nội đề nghị mức án 14-15 năm tù.
Ảnh: Cafef
Nhưng vào lúc này, bất kể dư luận và phản ứng ra sao, có vẻ tình hình kết án đối với Đinh La Thăng và Trịnh Xuân Thanh sẽ khó mà thay đổi.
Phía sau các mức án mà Viện Kiểm sát tối cao nêu ra, ai cũng biết đó là “chỉ đạo án” từ cấp Bộ Chính trị, đặc biệt từ Tổng bí thư Trọng.
Với các mức án chỉ đạo trên, một sự thật là ông Trọng đã không chỉ phá vỡ tiền lệ “ủy viên bộ chính trị không thể bị khởi tố và tống giam”, mà còn phá vỡ luôn tiền lệ “quan chức ccao cấp không thể bị xử án nặng” trước đây. Chỉ với tội “cố ý làm trái…” mà Đinh La Thăng đã bị đến 14 – 15 năm tù, thử hỏi nếu quan chức nhận hối lộ và tham ô thì thời gian “bóc lịch” sẽ khủng khiếp đến thế nào!
Cũng rõ là Tổng bí thư Trọng đã như thể “lột xác” kể từ tháng Mười Một năm 2017, đặc biệt sau cuộc gặp với Tập Cận Bình của Trung Quốc vào ngày 12/11/2017. Gần một tháng sau cuộc gặp vừa lộ diện vừa cực kỳ bí mật đó, cựu ủy viên bộ chính trị Đinh La Thăng đã bị còng tay. Và đúng hai tháng sau cuộc gặp đó, Đinh La Thăng đã phải đối diện với một mức án nặng chưa từng có đối với một quan chức cấp cao.
“Quy trình” đối với Đinh La Thăng lại như rập khuôn cách thức mà Tập Cận Bình đã xử Bạc Hy Lai – ủy viên bộ chính trị kiêm bí thư Trùng Khánh – vào năm 2012 và 2013. Trước đó, Bạc Hy Lai đã trở thành một ngôi sao chính trị trên chính trường Trung Quốc.
Bạc Hy Lai đã bị cách chức, sau đó bị khởi tố và bắt giam, cuối cùng đã phải nhận án chung thân.
Còn sắp tới, Đinh La Thăng còn phải kinh qua ít nhất một vụ án nữa: vụ 800 tỷ đồng của PVN gửi vào Ngân hàng Đại Dương của Hà Văn Thắm mà số tiền này đã không cánh mà bay. Khả năng phiên tòa xử vụ án này sẽ được mở ngay sau vụ 119 tỷ đồng. Nếu bị phát hiện có tham nhũng đối với số tiền 800 tỷ đồng trên, Đinh La Thăng sẽ có thể phải nhận một mức án nặng hơn cả 14- 15 năm của tội “cố ý làm trái…”, để cộng dồn hai mức án này thì tổng mức án sẽ khó mà dưới 30 năm tù, thậm chí Đinh La Thăng còn có thể phải nhận án chung thân như Bạc Hy Lai.

Wednesday, 10 January 2018

NHÀ HÀNG DÙNG VÁN GỖ THAY CHO ĐĨA TRÁNG MEN BỊ PHẠT 86 NGÀN VÌ KHÔNG GIỮ VỆ SINH ĐÚNG QUY ĐỊNH./-TCL

Steakhouse fined $86K for serving food on wooden boards

The recent trend of serving food on wooden boards at restaurants may not be as cool as you think.
A British restaurant has been fined $86,000 for serving food on wooden boards instead of plates because they were deemed incapable of being hygienically cleaned.
According to the Twitter account of Birmingham City Council, Ibrahim's Grill and Steakhouse in Acocks Green was first visited by health inspectors in October 2016 after an alleged food poisoning outbreak affecting a party of 14.
Inspectors found that the serving boards being used for food were actually incapable of being hygienically cleaned due to charcoal stains and surface cracks where debris could potentially accumulate.
On January 4, the restaurant was slapped with the fine for failing to comply with food safety requirements.
“Officers served improvement notices requiring a remedy to the issues — and on a return visit in December 2016 it was found that whilst food handling had improved, the wooden plates were still being used,” the city council said.

The owner of the restaurant entered a guilty plea at Birmingham Magistrates’ Court and was fined $86,582 plus $1160 costs and $208 victim surcharge.
The council's head of environmental health said the restaurant's failure to comply with food standards "is completely unacceptable".
“The owners were given sound advice which they chose to ignore. I am pleased magistrates supported our efforts with a large fine and hope advice we give on improving businesses to protect health will not be ignored in future.”
Other health issues identified included a high-level reliance on disposable gloves instead of the washing of hands and sanitising chemicals not being used in accordance with manufacturer instructions.